IX. KHÚC NHẠC BUỒN TRONG LỀU SĂN
Rừng đổi cảnh. Hương sắc nhiệt đới nổi lên rõ hơn thì phải. Những bụi dương xỉ cao to, gần như hình cây, từng mảng dây nho leo, ngũ vị tử với từng chùm quả đỏ chan chat, những bụi thổ dưỡng quy Mãn Châu gai to đùng. Lá nho đã lác đác đỏ từ những cành dẻ Mãn Châu, sồi, bạch dương, trút xuống từng dòng lá đỏ ối như máu.
Thế mà bỗng dưng, một nét lo âu len lỏi vào khúc nhạc hội mùa tưng bừng. Dẫu không rõ nguyên cớ. Buđrix bước đi thận trọng hơn, súng lăm lăm trong tay. Con chó cũng dò dẫm từng bước (anh không muốn đuổi nó về một mình nữa). Cả hai đều thở phào khi trông thấy ở bờ bên kia dòng sông Hổ, ẩn trong cành lá um tùm, bóng dáng bằng gỗ nguyên cả súc của ngôi lều nhỏ. Có lẽ Buđrix sẽ chẳng phát hiện nổi nếu như Amur không lập tức quay ngoắt về hướng đó. Ngôi lều ẩn kỹ giữa cây cối rậm rạp, có đi sát ngay bên cạnh chưa chắc đã nhìn ra. Một bóng người ngồi xổm cạnh dòng nước, hí hoáy rửa đánh cái xoong cháy đen. Nghe động, bóng người ngửng đầu lên.
- Buđrix bỗng thấy chân tay gò bó khi anh nhận ra đó chính là Gragina, trông lạ lùng trong bộ quần gin mài đen, áo sơ – mi bằng vải Scốtlen, đầu qưàng khăn xanh để lộ ra mấy món tóc vàng óng. Nhưng cái chính là trông cô lạ lùng trong ánh nắng vàng rực rỡ. Bởi vì anh chỉ quen hình dung gương mặt cô gái trong bóng chiều chạng vạng. Gương mặt ấy, anh thấy có một lần, vào lúc hoàng hôn xuống.
- Anh đấy à ?
Thoáng một giây, trong khoé mắt hình như vụt loé lên một ánh nhìn mừng rỡ. Rồi tắt ngấm. Anh không dám chắc có ánh mắt ấy, hay anh chỉ tưởng tượng. Đôi mắt ngắm nhìn anh, như thể làm quen lại. Trên làn môi nghiêm khắc ngưng đọng đẫm nét một nụ cười thầm kín.
- Vậy là anh vẫn đến. Tôi cứ nghĩ…
- Vậy là cô có nghĩ…
- Chứ sao! Bao giờ tôi chả nghĩ. Nhưng đây…
- Tôi vẫn giữ lời hứa. Lỗi là do cái ca – nô của cô, nó không đến.
Vẫn vẻ mặt bí ẩn luôn biến động.
- Bão mà…
- Trong cơn bão ấy, tôi đi thuyền buồm đến Nôgvôndơ. Từ đó ngồi tàu đánh cá, rồi cuốc bộ, vượt qua núi.
- Thật anh hùng. – Không hiểu cô khen hay giễu. - Dắt theo cả chó…Lại mang súng nữa…Đủ lệ bộ. Anh rời Taraxkôn lâu chưa?
- Phù – phù –phù. Cô hỏi thế mà không nhịu mồm à?
- Thôi, anh đừng tự ái. Rất cừ là anh đã tìm được đến nơi. Rất tốt là anh đã xuất hiện. Khen thế đủ chưa?
- Cô đưa khuỷu tay cho anh, bởi vì hai bàn tay đen nhẻm nhọ nồi. Bất ngờ với cả chính mình, anh bỗng thèm được hôn cái khuỷu tay ấy. Tuy nhiên, anh chỉ cầm lấy thôi. Hình như cô đoán ra. Trong khoé mắt hình như xuất hiện vẻ giễu cợt và khiêu khích.
- Tôi không ngờ anh vượt nổi chặng đường như vậy đấy.
- Chắc cô cho tôi thuộc loại ngồi văn phòng.
- Văn phòng xộp ấy chứ. Ta về đi. Chờ tôi rửa cái tay đã.
Một sức sống tươi trẻ, rắn rỏi bộc lộ trong mỗi cử chỉ của cô gái. Buđrix thoáng nghĩ rằng cái quyến rũ anh lặn lội đến đây không chỉ có trí tò mò.
Tường lều xếp bằng gỗ súc, mái lợp gỗ ván. Cái cửa sổ duy nhất, ô cửa thường thấy ở mỗi nếp nhà nông thôn- cắt luôn vào gỗ súc. Một ống khói bằng sắt. Mái lèn mấy thân cây để bão khỏi tốc: tiếp giáp mái nhà là một cái mái che chỗ chứa củi đun. Làm bằng vỏ cây hoàng bá Amur. Môt loài cây gỗ nút. Nó mềm mại uốn cong gần sát đất.
Cạnh lều đặt một chiếc ghế dài. Trên ghế để xô nước, xoong, thùng. Rõ ràng những thứ đó dành sẵn cho bất lỳ ai có việc phải qua lại nơi đây. Quanh đấy đặt mấy phiến gỗ lớn - ghế ngồi . Một vuông đất trống, xếp đá ngăn xung quanh, dành cho việc đốt đống lửa. Một cây dẻ Mãn Châu, cành lá um tùm che rợp mái nhà.
“Mùa đông mà được rúc vào đây nhỉ? Dự trữ đủ lương thực, nến thắp. Ngồi giữa rừng tuyết phủ dày mà đốt đống lửa. Làm việc, suy nghĩ, đi trượt tuyết. Và luôn luôn bên cạnh có người mình yêu. Ngoài ra không một mống bè bạn nào khác…., kể cả “sếp”.
Tuy nhiên, bây giờ cũng tuyệt diệu. Cạnh tường là một bụi dương xỉ khổng lồ chan hoà ánh nắng, trên mái, cả một đám mây xanh rờn, tức thị tán lá cây dẻ Mãn Châu. Vươn cao hơn nữa là những thân linh sam, tuyết tùng, thân màu sẫm, hương thơm thoang thoảng. Cao hơn cả là những đỉnh núi.
Có hai người lạ mặt, ăn mắc kiểu đi rừng, ngồi trên hai phiến gỗ. Một người đàn ông ngộ nghĩnh, đầu hơi hói, tuổi chạc bốn mươi, và một phụ nữ với vẻ đẹp khiêm nhường, dễ thương, trẻ hơn nhiều.
- Ô hô, Tachiana! - Người đàn ông thốt lên, ngạc nhiên. – Em trông kìa, Graginna của chúng ta tóm được một tên người rừng dẫn về kìa..
- Có mà gấu hiểu nổi ai áp tải ai.
Người đàn ông đang lấy những con bướm trong dầu ngâm tẩm ra phơi. Anh ta vuốt cánh bướm cho phẳng phiu, mà hầu như không cần nhìn, vì động tác đã thuần thục. Người đàn ông đứng dậy đón Buđrix.
- Tôi là Xôkrat. Họ Laxcôpxki. Còn đây là một phần tư của tôi.
- So với anh chồng cao lớn như tráng sĩ thì Tachiana quả là nhỏ xíu. Cô thon thả, mảnh mai, tưởng chừng anh chồng có thể nhấc cô lên lòng bàn tay.
Họ làm quen với nhau.
- Chàng Buđrix Xêvêrrin lòng dạ đầy thuốc nổ, - Xôkrat nói- Lại có súng nữa. Đôi tay dũng mạnh sặc mùi cỏ cây lẫn mùi thuốc súng. Giờ thì tôi không còn phải lo ngại gì cho cô bé của chúng ta nữa.
- Ô kìa, chú Xôkrat- Gragina thốt lên- chú không biết xấu hổ à?
- Thế nào? Lại phải lo ngại hơn à?- Xôkrat làm ra vẻ kinh ngạc.
- Chẳng việc gì phải lo. – Gragina đáp - Giọng bỗng lạnh lùng hẳn.
- Này ngài Xôkrát bướm kia ơi, - Tachiana xen vào- Thôi những câu đùa tế nhị như gấu ấy đi. Nhà hiền triết trùng tên với ngài nói đùa có duyên hơn nhiều.
Tôi đâu dám sánh. Tôi là cái gì cơ chứ! Tôi chỉ được cái tốt bụng thôi.
- Tất nhiên , - Tachiana kết thúc rất giản dị.
Rõ ràng mới thoáng nhìn chị đã nắm bắt ngay được điều lạ lùng giữ đôi bạn trẻ: sự gò bó, ngượng nghịu của họ, thậm chí bản thân họ chưa hiểu hết những điều đang đến với họ. Họ chưa hiểu đối tượng cũng chưa rõ chính mình.
- Ngồi xuống đây, anh Buđrix. – Gragina nói. – Bây giờ chúng ta sẽ uống cà – phê. Sau đó anh sẽ đi bắt bướm cùng chú Xôkrát, “ nhởn nhơ bay nhảy trên thảm cỏ”.
Giọng cô có vẻ lãnh đạm, pha chút giễu cợt. Một lần nữa Buđrix lại phải ngạc nhiên về tính khí thất thường của cô gái xinh xắn và duyên dáng ấy. Anh không hề chờ đợi một sự đón tiếp khác, tuy nhiên những điều đang diễn ra khiến anh ngạc nhiên khó chịu.
- Bướm lý thú chứ?- anh hỏi cộc lốc.
- Lý thú kinh ! – Xôcrát đáp. – phong phú vô cùng. Thậm chí có cả hai loài thuộc hệ động vật Anhđô- Malaixia. Có mà quỷ biết được chúng lạc loài đến đây bằng cách nào.
- Anh lại sắp đọc cả một khóa trình cho Buđrix nghe đấy. Tachiana nói. – Đối với anh ấy, không cần phải dài dòng văn tự, cứ chỉ cho thấy là đủ. Anh biết cây hoàng bá Amur chứ? Nó kia kìa.
- Cái cây có tán lá như tấm khăn thêu trổ thủng đứng cách đó không xa. Vỏ thân nó dẫu mới thoáng nhìn cũng thấy quả là mềm mại như gấm, về phía gốc nhăn nheo, lên phía ngọn hình như phẳng phiu hơn.
- Anh thấy đấy, có biết bao thứ kỳ diệu có thể bắt được trên cái cây ấy.
Những con bướm to phải bằng bàn tay xòe ra, khoảng hai chục phân. Màu xanh da trời, kỳ diệu thực sự - con người có lẽ không bao giờ tạo ra được thứ tương tự.
Thuộc bộ bướm cánh Vâymác. – Tachiana giải thích. Kia nữa. Bộ Cơxút. Còn kia ở địa phương đây gọi là Malakhôn xanh lam. Lam đâu mà lam. Madakhôn đen thì có. Xanh đen thì đúng hơn.
Kỳ diệu thật đấy ! – Buđrix nói với Gragina.
Có lẽ không còn gì tuyệt hơn là đi bắt chúng vào bao diêm. – Tachinana nói, giọng không hiểu sao rất dè dặt.
Buđrix bắt gặp ánh mắt chị trao đổi với chồng và bất giác nghĩ rằng đôi lứa ấy luôn ấm cúng giữa chốn hoang vu này, có lẽ họ không đời nào đánh đổi phận lang thang lấy bất kỳ thứ gì khác. Một cảm giác buồn man mác xâm chiếm lòng anh.
....Họ không biết nói gì với nhau. Sự gò bó mỗi lúc một trở nên khó khắc phục hơn.
- Cặp mắt mới mẻ của anh đã phát hiện được những gì lạ ? – Gragina hỏi.
- Con Amur chẳng hiểu sao có vẻ thảng thốt. Với lại cái giống chim gì nhỉ... trông như quạ ấy.... Cả một đàn đậu đen ngọn cây.
- Qụa mỏ dài Nhật Bản đấy. – Cô đứng dậy. – Trời ! Sao anh thiếu thận trọng, vô tâm thế! Thật có mắt như mù.
- Ơ kìa, cô bé. Tachina can ngăn. – Chưa gì đã cáu nào. Anh ấy biết làm sao được ?
- Có chuyện gì thế ? – Buđrix hỏi.
- Vấn đề là, - Xôcrat giải thích, - quanh đó có kẻ đang hấp hối... hoặc là bị giết. Lũ quạ chờ đợi đến lượt chúng.
- Người à?
- Không chắc .... nhưng ai biết được?
Buđrix đứng dậy, bỏ ba-lô xuống.
Đáng lẽ tôi phải đoán ngay ra mới đúng. Xin lỗi các bạn. Tôi phải đến đó.
Anh lên đạn. Anh thấy hình như Tachiana nói gì với Gragina. Giọng có vẻ trách móc. Anh không quan tâm. Anh bực với cô gái, nhưng bực với chính mình nhiều hơn. Ma sui quỷ khiến anh lặn lội mò đến đây làm gì cơ chứ! Có quỷ sứ biết được họ đang nghĩ về anh ra sao. Cả cô ta nữa, mà có gì là lạ ! Lẽo đẽo bám gót, đồ ngu dần! Làm sao mà biết được người ta sẽ đánh giá hành động của anh ra sao ?! Liệu họ có tin vào ý đồ trong sạch của anh hay không?
Anh vừa đi vừa nguyền rủa mình. Bỗng anh thấy Amur đứng lại nhìn ra phía sau lưng.
.... Gragina đang đuổi theo anh. Dáng đi của cô nhịp nhạng, điềm tĩnh, và rất đẹp. Vừa đi cô vừa lắp viên đạn vào nòng, đóng cơ bẩm lại rồi khoác súng lên vai.
- Cô đi làm gì? – Buđrix hỏi.
- Anh bỏ quá cho, tôi thật không phải...
- Cô có thể ở lại đó. Cô sẽ chẳng giúp được gì nhiều đâu.
- Anh giận đấy à?
- Tôi giận thân thì có.
- Chả nên thế... Tôi không bực vì anh đã đến đây đâu. Ngược lại ấy... Nhưng nói ra trước mặt họ không tiện.
- Thà cô cứ nói thẳng ra trước mặt họ, sau muốn nói với tôi thế nào cũng được, còn hơn bảo tôi đần.
- Tôi....có muốn nói thế đâu. Khóe mắt dịu lại vẻ trìu mến, ngoan ngoãn và ăn năn hối lỗi.
- Và cô làm như vậy để làm gì? Cô cứ hiền lành có phải hợp với cô hơn không nào. Bỗng nhiên dữ tợn như mèo rừng. Cỡ tám ký –lô một trăm năm mươi....
- Gragina bật cười liếc nhìn anh.
- Thôi mà, anh trai đáng yêu, hiền lành, khỏe cằn nhằn... tha lỗi cho em gái đi. Chả có nó đến chết vì lương tâm cắn rứt mất.
- Phụ nữ các cô khôn lắm. Thật đấy.
Buđrix nhớ kỹ vị trí đã làm anh phải cảnh giác.
- Chỗ này đây. Nhưng không thấy lũ quạ đâu cả.
- Tức là chúng đã chờ được đến lượt rồi. – Gragina nói thì thào.
- Họ luồn sâu vào bụi rậm. Bỗng đàn quạ bay vụt lên qua bụi rậm và lùm cây, quang quác ầm ĩ như thể kêu gọi tử thần, cánh dang ra đen cả một mảng trời.
- Đây -anh nói.
Những loại linh sam và tuyết tùng bị đạp rạp xuống một vệt như có ai bị kéo lết qua. Một đống gì đó nằm giữa bụi rậm. Cái đống ấy lốm đốm, bất động, không rõ đâu là đầu, đâu là đuôi. Buđrix lạnh toát người khi chợt hiểu ra tại sao anh không phân biệt nổi đầu đuôi.
Con hoẵng bị giết không còn đầu.
- Anh Buđrix. – Gragina lại thì thào. – Súng sẵn sàng nhé.
- Tai sao?
- Cái giống này nó thường nằm nghỉ cạnh con mồi bị giết.
- Giống gì?
- Báo – cô đáp.
- Vậy là hợp âm u ám thứ hai đã vang lên ở vùng này. Nếu là sói đỏ thì hươu nâu đã bỏ lũng đi hết... Hơn nũa, cái đầu hoẵng. Giống báo, dù no, vẫn cứ gặm đứt đầu con mồi.. Như thể nó sợ nhìn vào mắt nạn nhân.
- Dù no nó vẫn giết những con vật khác à?
- Đúng thế. Đấy, nó đã có cả một đống thịt tươi, thế mà vẫn định vồ Amur. Trong loài vật cũng có những.... tên sát nhân chuyên nghiệp, giết để mà giết thế thôi.
Gragina đi quanh chỗ xảy ra sự cố. Cô cố ý không nhìn về phía con vật không đầu trông thật ghê rợn.
- Lũ quạ chưa kịp làm hỏng thịt. Có lẽ con báo mới bỏ đi. Đây nữa....lý do tại sao tôi bảo là báo. Trên chỗ đất ẩm có dấu chân nó. Đây nữa...lại đây nữa....
Khoảng cách giữa hai chỗ dấu chân ít nhất cũng sáu tám mét.
- Nó nhảy từ trên xuống và vồ con mồi ở bước nhảy thứ năm. Bốn muơi mét, - cô nhẩm tính.
- Sao lại nhảy xuống ?
- Vì nó là con báo. Nếu con mồi đã kịp chạy, báo không bao giờ đuổi kịp. Nó vờ vĩnh đuổi dăm chục mét rồi bỏ đi rình con mồi khác...Nó nhảy từ chỗ này đây.
- Bên trên vệt dấu chân có một cành sồi to tướng chia ra. Gragina dướn chân, bám hai tay vào cành sồi, khéo léo và mềm mại đu toàn thân, vắt chân trèo lên ngồi vắt vẻo trên cành.
- Đấy, tôi đã bảo mà. Còn dính mấy cái lông trắng ở đây.
- Báo mà lông trắng à?
- Lông vàng, màu sắt gỉ ở sườn và lưng. Nhưng nó có phải là con người đâu mà nằm ườn lưng ra. Bụng nó thì lông trắng.
Cô nhảy xuống đất.
- Anh cố thử ước lượng bằng mắt kích thước và trọng lượng con hoẵng. Kinh đấy, nhưng anh cố thử xem.
Buđrix gắng hết sức túm cẳng nhấc con hoẵng cụt đầu lên một chút. Máu dồn lên mặt anh.
- Độ mươi pút.- anh nói, bỏ con vật xuống.- Cũng có thể hơn một chút đấy.- Đoạn ước lượng bằng mắt: - Dài khoảng mét bảy, cao... có quỷ biết được nó cao bao nhiêu....Mét tư à ? ....Tạm cho là như vậy.
- Anh khỏe ghê, - Gragina nhận xét.
- Con báo khỏe hơn, - anh cau có pha trò. – Tôi chịu không tài nào đuổi kịp và cắn chết con hoẵng to đùng thế này. Có đánh chết chũng chịu.
- Ta lấy cành cây giấu nó lại, - cô gái nói, - để lũ quạ không làm hỏng thịt.
Sau đó phải báo cáo cho cánh thợ săn: Đi thôi. Tôi chịu rồi đấy. Anh thấy không : Nó không ngờ cái chết lại ập đến. Nó đang gặm cỏ... Con hoẵng đẹp thế! Con ác thú kia nằm dài trên cành, đầu ép xuống chân, rình mồi. Cái tên “sát nhân” ấy biết là nằm như vậy, hắn khó bị phát hiện. Hình như tôi sắp buồn nôn....
Buđrix đỡ cô gái, dìu ra khỏi chỗ khủng khiếp ấy.