VIII. XÔNATA- KHÚC NHẠC RỪNG
Có một thứ cỏ dại kỳ quái mọc dọc men con đường mòn heo hút ấy. Đi được vài bước là hai ống quần đã bám đầy những hạt xanh li ti. Mới đầu, cứ vài phút Buđrix lại đứng lại phủi chúng đi (chúng bám không chắc lắm). Lát sau, anh chán cái trò ấy, cứ tiếp tục đi, mặc cho chúng bám. Hai ống quần như phủ một lớp xanh lục đến tận đầu gối. Giờ, anh đã vỡ lẽ tại sao mà cái cỏ của khỉ ấy chỉ mọc ven đường. Thì chính con người tha chúng đi reo rắc khắp nẻo đường chứ ai. Anh thử xem, chúng có bám vào da không. Nhưng không, chúng chỉ bám vào đồ len dạ. Vậy là tạo hóa đã trù tính loài cỏ dại ấy cho lông thú.
Rừng Taiga văng vẳng đó đây đôi ba tiếng chim kêu buồn bã. Thời buổi ca hát đã hết rồi, mùa thu đang tới.
Lạ thật, có bao điều con người chưa hề biết đến trong một khu rừng. Chân sải bao đường đất mà chỉ nhận ra được vài loài cây: linh sam Viễn đông, trăn quả hình tim, tuyết tùng Cao ly, dẻ Mãn Châu.
Loài cây có lá vẫn nhiều hơn cả. Thật vô cùng khoan khoái được rảo bước dưới những tán lá xanh tươi mỡ màng, sạch bóng sau trận mưa bão, lao xao không dứt.
Đất lẫn vào bóng tối xanh lục, lốm đốm những bóng nắng, Trông tựa một bộ lông hươu sao.
Và suốt chặng đường, dòng sông Hổ khi rì rầm thâm trầm, lúc nhí nhảnh róc rách bên tai, hòa tiếng với muôn giọng núi rừng tai-ga.
Và anh cũng nhận ra bồ- đề, anh đào và lê dại, nhài và đinh hương, ở vùng này mọc thành những cây cao lớn. Mùa xuân, khi muôn hoa đua nở, chắc hẳn miền đất này phải đẹp đến kỳ lạ, mới tưởng tượng cảnh đó đã đủ mê!
“Có khi ở lại đây thật cũng nên. Thuyết phục cả Gragina ở lại nữa. Cùng Đênhixốp đi săn chắc tuyệt”
Anh biết rằng đó chỉ là ước mơ, là chuyện thần thoại diễn ra trong vào ba ngày, rằng anh không còn con đường nào khác. Anh yêu thích con đường ngõ cụt của anh. Miễn sao cái đầu trở lại khỏe mạnh. Miễn sao đừng tiếp diễn những cơn ác mộng đêm đêm.
Có một thứ cây kỳ lạ khiến anh ngạc nhiên nhất. Nó mọc thành từng vạt rừng con bên các bờ suối, trên hai bờ sông Hổ.
Thân cây thon thả cao vút như thân cọ, tít trên ngọn mới xòe ra một tán là um tùm rạt rào reo vui trên mặt nước loang loáng ánh nắng. Trông nó rất giống cây khuynh diệp. Thân cong như một giây đàn, nó mọc trên đá. Đúng thế, trên đá dăm và những tảng đá lớn nhẵn nhụi. Đôi khi mọc cả trên những chồng đá cao gần hai mét mà dòng Hổ tha tận đâu về chất lên thành đống.
Buđrix biết rằng trong những điều kiện như vậy không một loài cây nào mọc được. Thế mà thứ cây này vẫn mọc, chẳng hiểu hút đâu ra nhựa sống để vươn lên trời xanh tấm thân cao vút và thanh tú nhường ấy. Buđrix lấy làm lạ khi hiểu ra đó không phải khuynh diệp, mà là một loại liễu đặc biệt.
Anh vẫn còn chưa biết đó là thùy dương nguyên thủy.
Có kẻ nào vừa mới “hứ” sau lưng anh. Quay ngoặt lại, Buđrix thấy kẻ lạ mặt, lén lút rình mò sát gót anh chính là con chó Amur trắng toát, lốm đốm vàng. Nó bước lon ton, không ngước nhìn lên Buđrix, đưa cặp mắt láu lỉnh màu hạt dẻ nhìn đi nơi khác ra vẻ phớt đời.
Muốn rong chơi lắm đấy.
- Thế nào, đi với ta chứ, chú mình? Được thôi. Nhưng một điều kiện: Đến Suối Cạn ta sẽ trả chú về. Đồng ý chứ?
Amur lẳng lặng đồng tình rằng như vậy hợp lý, và vượt lên phía trước. Từ giờ là đi đường hoàng hợp pháp.
Chỉ ở những đoạn sông Hổ xói lở đường mòn, là khó đi, vì đành phải lách qua các bụi rậm. Nhưng thế mà lại hóa hay. Xung quanh cả một rừng cây gai góc thuộc họ nhân sâm – thổ dương quy hình cây. Cả lá nó cũng có gai; những cây táo, quả nhỏ li li, chỉ bằng nửa ngón út, tần bì núi, thân loang lổ những mảng trắng lớn (như thể có anh thợ làm vườn cẩu thả quét lại vài nhát vôi), những cây sơn du khổng lồ, rồi dã anh, kim ngân. Thật muôn loài, muôn màu sắc giọng điệu.
Nhìn đâu cũng một vẻ đẹp hoàn hảo của sự thanh bình lúc thu sang, cũng sức sống tràn trề.
Con Amur lông mượt mà, mắt ánh sắc vàng vẫn lon ton chạy trước, thỉnh thoảng ngoái nhìn lại: con người vẫn đó chứ? Nó lẳng lặng thừa nhận anh là chủ trong cuộc đi này.
Con người này không lén lút rình mò, không quen thân với ông chủ của nó, con người khởi hành từ trạm trụ sở - vậy việc gì phải lo ngại? suy nghĩ hẳn đã chín lắm nên Amur bắt đầu
Buđrix bước thận trọng theo cách của người đi săn.
Ấy chính vì thận trọng mà chút xíu nữa thì anh dẫm bẹp một chú sóc con vàng như trái cam. Hẳn chú sóc quá mải miết tích trữ lương thảo cho mùa đông tới nên mới không phát hiện ra kẻ khổng lồ. Đến khi phát hiện ra, chú rít lên thất thanh "chít chít chit", nhảy vọt đi ngay dưới chân Buđrix, lủi sau một gốc cây hốt hoảng "trực thăng" tót tận ngọn (hẳn chú nhỏ cho rằng kẻ thù đã bủa vây tứ phía). Vắt vẻo trên cành cao, chú mới hoàn hồn vừa phủi chân phủi cẳng vừa liến láu chửi rủa. Chú ca cẩm rằng quỷ sui ma khiến cái lũ lang thang vô công rồi nghề, làm cho "người ta" đang bận công mắc việc bị một phen hết vía.
- Cứ chửi cha hắn lên, chú nhỏ ạ.- Buđrix nói nhỏ.
Quả nhiên chú sóc càng lồng lồng lộn. Trên cái lưng vàng rực của chú hằn năm vệt đỏ sẫm.
Buđrix đã đi xa mà chú sóc vẫn còn chửi bới om sòm. Anh lần lượt qua các suối và thấy mỗi dòng hát một giọng. Các bài ca của suối rừng, trăm làn điệu mê ly. Những con xítta xam xám kêu "vit - vit- vit", lao đầu chạy ngược xuống theo thân cây. Chúng bạo dạn như gia cầm, chẳn hề quan tâm đến sự có mặt của người và chó.
Có lẽ chúng bạo dạn vì khắp xung quanh là cả một biển nắng ấm, rừng reo vui: bên trái dăng dăng những đỉnh núi xanh nghi ngút khói cuộn, bên phải triền mien núi xanh lá mạ rực rỡ dưới nắng, trước mặt trùng điệp núi xanh lam.
Đến gần suối Lợn lòi bắt đầu cảnh thần tiên thực sự. Linh lam và tuyết tùng cao lớn xuất hiện mỗi lúc một nhiều hơn. Con suối chảy trong một lũng sâu kiểu lũng Canhion, dường như đổ xuống theo bậc thang thành hàng chục cái thác ; long lanh như pha lê. Mỗi bậc như một bồn nước vuông vức, trong đó nước sủi bọt trong vắt như sâm –banh. Nước sôi sục bên một thành bồn, bên thành kia nước lắng trong veo tràn tiếp xuống bồn dưới.
Con Amur chóp chép nhấp giọng trong các bồn nước ấy, mỗi bồn nhấp đúng một ngụm. Rõ ràng nó không khát, nhưng không đành lòng bỏ qua. Thỉnh thoảng nó còn thò hai chân trước xuống bồn, nằm ẹp bụng cố đớp lấy những tia nước bắn lên tung toé.
Qua bên kia con suối Cạn, rừng bắt đầu đưa hương khăn khẳn. Một hương vị mát lành, nhưng gắt mùi men.
- Thu sang rồi – Buđrix thốt lên, buồn lâng lâng.
Vô số những hốc, những nhà chòi xinh xắn bên trên con đường mòn cũng nhắc nhở anh nghĩ đến thu sang. Chúng đều được đánh số hẳn hoi, như nhà ngoài thành phố, nhưng giờ đều bỏ không cả.
“Xuân tới chắc nhộn nhịp đông vui phải biết. Đại lộ trung tâm mà, toàn những nhà sang trọng cả. Từ các cửa sẽ ló ra những cái đầu, ríu rít tán róc hay cãi cọ với các cô hàng xóm….Gìơ đây là lúc thu sang….Hoang vắng quá…”
Sau suối Cạn (nó quả là con suối Chết, lòng ngổn ngang đá tảng, chỉ còn một dòng nước nhỏ xíu luồn lách dưới các đá tảng, nhưng vào mùa lũ chắc hẳn phải hung dữ khủng khiếp), lần đầu tiên một cảm giác khó chịu mơ hồ nhói lên trong lòng Buđrix
…..Trên một cây linh sam chót vót, xa đường mòn một chút và ở dưới thấp hơn (đoạn đường này leo lên một sườn dốc), đen sì cả một đàn chim mỏ nhọn hoắt trông giống quạ. Có lẽ đến ngót trăm con. Chúng xù lông nháo nhác vẻ như chờ đợi căng thẳng.
Buđrix hét lên đuổi chúng, cốt xua tan sự im lặng nặng nề rờn rợn. Chúng bay lên thành cả một đám mây những chiếc thập ác đen ngòm, kêu ầm ĩ, tiếng kêu chói tai, nghe như “côốc – cô ốc” hay “cờ gô cờ gô”.
Bay môt quãng, cả bầy lại đáp xuống. Đó là loài quạ mỏ dài Nhật Bản, nhưng Buđrix chưa biết điều ấy. Anh thấy rờn rợn vì một linh cảm mơ hồ. Chỉ một thoáng thôi. Bởi xung quanh, ngày quá ư đẹp trời, quá ư dịu ngọt. Có lẽ anh đã quên khuấy ngay cái linh cảm khó chịu, nếu như con Amur không đột ngột phóng ra khỏi rừng rậm. Con chó bỗng trở nên ngoan ngoãn như một cậu bé gia giáo, đĩnh đạc bước đi sát bên chân,
- Chú mày tưởng ta quên rồi hả? – Con người hỏi con chó. - Vậy chứ ai đã hứa với ông chủ là sẽ không để cho các chàng trai dòng giống Laika đi quá suối Cạn. Hả?
Amur ngước đôi mắt long lanh ánh vàng, nhìn anh van lơn, đuôi vẫy tít.
- Không, như vậy không xong đâu, chú mày ạ. Thế ngộ nhỡ ông chủ cần đến chú mày thì sao? Ngộ nhỡ ở đây lũ quạ kia mổ chết chú mày thì sao ? Ta sẽ ăn nói ra sao với ông chủ mày ? Về nhà thôi Amur, Đi đi, Amur.
Con chó thất thểu bỏ đi, chân cẳng líu ríu, trông thảm hại như phải ăn đòn.
- Về nhà !
Con chó vụt biến nmất. Nhưng con người chưa đi được hai chục bước thì con chó lại bỗng đâu xuất hiện. cắm cổ lao đến nép bên chân con người.
- Lại vòi vĩnh hả ?
- Mớ lông dày trên cổ chó lại dựng ngược lên, tấm thân trắng toát và mượt run lên bần bật, chả hiểu vì tức giận hay hãi hùng. Hàm răng trắng nhởn nhe ra gầm gừ.
- Chú mày làm sao thế? – Buđrix đưa mắt theo hướng nhìn của con chó. Không hiểu có phải anh tưởng tượng ra hay không, nhưng hình như dưới một bụi rậm tối um vụt thoáng qua một bóng đen dài.
Hồi trống số mệnh ác nghiệt đã vang lên.
Con người không thể nhìn thấy gì, không thể biết rõ. Nhưng con người có linh tính. Một hợp âm u ám đầu tiên đột ngột xen vào khúc Xkeczô màu xanh tươi vui của rừng Tai –Ga.