View Single Post
  #22  
Cũ 23-02-2011, 09:55
Nina Nina is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: TPHCM
Bài viết: 6,416
Cảm ơn: 5,003
Được cảm ơn 8,268 lần trong 3,723 bài đăng
Default 4. Người thợ núi (tt)

Người dịch : Nguyễn Mạnh Chí
Đánh máy: Lam Anh và A Thanh


Chẳng bao lâu, bác Prô-cô-pích qua đời. Mấy người anh chị lại ép Kachia:

- Giờ thì cô nhất thiết phải lấy chồng. Làm sao cô sống một mình được.

Kachia gạt phắt đi :

- Đó không phải là việc của các anh chị. Tôi không cần ai khác cả. Đa-ni-lu-scô sẽ về. Anh ấy học xong ở trong núi và sẽ về.

Các anh chị cô nhao nhao cả lên :

- Cô có điên không đấy hả Kachia. Sao lại nói những điều như vậy. Người chết đã lâu rồi thế mà cô còn chờ. Liệu đấy, không khéo lại bị ma ám cho mà xem.

- Tôi chẳng sợ - Cô gái đáp

Khi đó, các anh chị cô bèn hỏi :

- Thế nhưng cô lấy gì mà sống?

- Điều này - cô gái trả lời - các anh chị cũng khỏi phải quan tâm. Một mình tôi cũng sống được.

Tưởng là bác Prô-cô-pích còn để tiền lại, các anh chị cô lại thuyết phục:

- Thật ngu đến thế là cùng. Nếu có tiền thì trong nhà nhất thiết phải có đàn ông. Nhỡ không may gặp bọn tham tiền thì làm sao. Chúng sẽ vặt cổ cô như một con gà và thế là hết đời.

Cô gái đáp:

- Việc gì phải lo trước. Đời tôi được bao lâu thì tôi sẽ sống bấy lâu.

Mấy anh chị cô còn làm ầm ĩ hồi lâu. Người thì quát mắng, người thì khuyên giải, người thì khóc lóc, còn Kachia trước sau vẫn như một nói:

- Một mình tôi cũng sống được. Tôi chẳng cần chàng rể nào của các anh chị cả. Tôi có người của tôi từ lâu rồi.

Khuyên răn mãi không được, các anh chị cô bực mình nói:

- Có chuyện gì thì đừng có vác mặt đến nhà chúng tao nữa.

Cô gái vừa cười vừa trả lời:

- Cám ơn các anh chị đã có lòng thương. Tôi sẽ ghi nhớ. Còn các anh chị đừng quên thỉnh thoảng ghé qua nhà tôi nhé.

Mấy người anh chị tức giận sập cửa đánh rầm một tiếng và bỏ về.

Kachia còn lại một mình côi cút trong căn nhà trống trải. Đầu tiên cô nức nở khóc, nhưng sau đó cứng cỏi thốt lên:

- Đừng hòng, tôi không chịu đâu.

Lau sạch nước mắt, cô quay ra dọn dẹp trong nhà. Lau chùi cọ rửa mọi thứ sạch sẽ. Xong xuôi, cô ngồi vào bàn làm đá. Ở đó cô cũng sắp xếp mọi việc theo ý mình. Cái gì không cần, cô cất sang một bên, còn những thứ thường xuyên phải dùng đến, cô để ngay bên cạnh. Thu vén xong đâu vào đấy, cô bỗng thấy muốn làm việc.

"Mình thử tự làm một cái mặt đá dẹt xem sao"

Cô định bắt tay vào làm việc nhưng lại chẳng có miếng đá nào thích hợp cả. Mảnh chiếc chiến hình hoa cà độc dược của Đa-ni-lô vẫn còn, nhưng Kachia giữ gìn không động tới. Chúng được gói riêng cẩn thận trong một tấm vải. Đá của bác Prô-cô-pích tất nhiên là còn nhiều. Chỉ có cái là cho đến lúc chết bác ấy chuyên làm đồ lớn, nên đá cũng toàn phiến to cả. Những mảnh vụn và những miếng bé đều nhặt nhạnh làm đồ nhỏ hết rồi. Kachia nghĩ bụng:

"Có lẽ phải ra mỏ đá kiếm vậy. May ra thì có hòn như mình cần"

Nhớ là Đa-ni-lô và bác Prô-cô-pích nói rằng họ thường lấy đá trên núi Rắn, cô bèn đi tới đó.

Ở phía Gu-me-scơ bao giờ cũng đông đúc: người lấy đá, người chuyên chở. Thấy Kachia xách giỏ qua, họ ngó xem cô đi đâu. Kachia không thích bị nhìn như vậy. Cô bỏ ý định kiếm đá ở mỏ đá và vòng ra phía sau núi. Phía bên ấy là một khu rừng rậm rạp. Kachia đi qua rừng, lần lên đỉnh núi Rắn và ngồi xuống nghỉ chân. Cô chợt nhớ tới Đa-ni-lô và buồn rầu bất giác lại trào lên. Cô ngồi trên tảng đá, nước mắt chảy ròng ròng. Xung quanh chỉ có rừng, không một bóng người nào nên cô không sợ bị ai nhìn thấy. Những giọt nước mắt rơi lã chã trên mặt đất. Khóc một hồi, cô bỗng nhìn thấy một tảng đá khổng tước nằm ngập trong đất ngay bên cạnh chân. Làm sao đào được khi cả cuốc chim lẫn xà beng đều không có? Dù vậy, Kachia vẫn dùng tay lắc thử và cảm thấy hòn đá khẽ lung lay. Thế là cô vội dùng cành cây bới đất xung quanh. Khi hòn đá lộ hẳn ra cô bèn lay thật mạnh. Nó xiêu đi và phía dưới bỗng vang lên tiếng rắc nhỏ như tiếng cành khô gãy. Miếng đá không lớn lắm, trông khá vuông vắn. Bề dày độ ba ngón tay, rộng bằng lòng bàn tay và dài gần nửa ác-sin. Kachia thậm chí sửng sốt:

- Thật đúng với ý mình. Xẻ ra sẽ được vô số khối mặt đá dẹt. Mà hầu như chẳng phải bỏ đi tí nào cả.

Cô mang miếng đá về nhà và lập tức đem ra xẻ. Đó là một công việc tốn khá nhiều thời gian, mà Kachia còn phải lo làm việc nhà. Cứ thế, cả ngày trôi qua trong sự bận rộn và chẳng có lúc nào để buồn chán. Hễ cứ ngồi vào bàn làm đá là cô lại nghĩ đến Đa-ni-lô:

- Giá mà anh ấy nhìn được cô thợ mới này nhỉ. Lại còn ngồi ngay ở chỗ anh ấy và bác Prô-cô-pích nữa chứ.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Nina cho bài viết trên:
BelayaZima (09-04-2011), Siren (08-03-2011)