Đầu những năm 1960, một nhóm các nhà thiết kế, đứng đầu là P. Isakov, đã phát triển loại xe chiến đấu bộ binh nổi tiếng, BMP-1. Nó được thiết kế với mục đích chính là tăng sức cơ động và vỏ giáp bảo vệ cho lính bộ binh cơ giới chiến đấu với sự hỗ trợ của xe tăng. Chiếc xe chiến đấu này đã bắt đầu một xu hướng mới trong thế giới tăng và bắt đầu một cách tiếp cận mới về chiến thuật sử dụng các tiểu đơn vị (subunit) bộ binh cơ giới. Lúc đầu chiếc xe này nhận được nhiều ý kiến tranh luận. Một số nhà phân tích đã chỉ cho người xem thấy rằng chiếc MICV nên được sử dụng như một phương tiện vận chuyển bọc thép để di chuyển binh lính theo sau đội hình xe tăng và chiếm lĩnh chiến trường. Tuy vậy, nó cũng nên được trang bị vũ khí. Vũ khí chính của chiếc BMP-1 là khẩu pháo 73mm nòng trơn có thể bắn các loại xe thiết giáp khác trong tầm 1,000m, kể cả các loại tăng đời cũ. Sau những cuộc thảo luận dài trong quá trình sử dụng và so sánh các mẫu xe thử nghiệm khác nhau, các thành phần vũ khí trên xe đã cho ra đời tổ hợp vũ khí cho xe mới: Nó được trang bị súng 30mm tự động và tên lửa có điều khiển (ATGM)"Konkurs", được thiết kế bởi Cục thiết kế ở thành phố Tula, nó đã giúp cho chiếc xe trở nên đa năng hơn trong các nhiệm vụ tác chiến.