Trích:
USY viết
Tôi nghĩ chắc chỉ có Chị Út Tịch nói vậy thôi, thế nên nó mới nổi tiếng và được nhớ lâu. Chứ trong tiềm thức người Việt ta không có phạm trù "lai quần" này đâu.
Chỉ có "máu đến cùng" có thể coi là biến thể của "đánh đến giọt máu cuối cùng" như bác Dmitry Tran nói trên kia "...до последней капли крови".
|
Đúng như bác USY viết, chỉ có chị Út Tịch nói thế, nên câu nói đó trở thành nổi tiếng.
Nhưng nói chị Út sáng tạo ra từ "cái lai quần" thì không phải. Theo SM nghĩ, từ đó phổ biến trong Nam. Và một số bác đã nói đúng "nội hàm" của nó, đó chính là phần gấu quần, theo cách hiểu thông thường. Có hồi có dịch vụ lên gấu quần jean nhưng giữ lại lai quần, vì cái lai quần jean nó đặc biệt (thường sờn, bạc... khó diến tả), nếu lên gấu thông thường, bỏ lai đi thì mất chất jean. Do vậy người ta lên gấu xong (cắt bỏ 1 đoạn) thì máy lại cái lai cũ vào để coi như vẫn "jean"!
Đành rằng câu nói của chị Út Tịch đầy chất ví von, hình tượng. Nhưng đúng là cũng thật là khó hiểu, vì thông thường cái quần bị hỏng thì cái lai của nó bị te tướp và hỏng trước... Chính vì thế trí tưởng tượng hài hước của AT cũng có lý... he he.
Đúng là trong VH thì cũng không thể nói thế nào là có lý được. Và cũng không biết chừng câu ấy là sáng tác của nhà văn Nguyễn Thi...
Mọi cái đều có thể mà... Đến anh hùng La Văn Tám không có thực mà ở thủ đô còn có trường La Văn Tám đó...