Ví dụ, tháng 10 năm 1967 không quân Mỹ đã thực hiện 4.830 phi vụ, và đánh phá 158 mục tiêu, vào tháng 11 – 3.100 phi vụ và 90 mục tiêu đã bị đánh phá. Các chuyến bay do thám được thực hiện suốt đêm ngày. Vào ban ngày là các máy bay SR-71, còn ban đêm – máy bay А-6 từ lực lượng không quân thuộc Hải quân. Các mục tiêu bị đánh phá dữ dội nhất là Hà Nội và vùng phụ cận, cảng Hải Phòng với các cầu tàu, các con đường sắt chiến lược, đường bộ nối Hà Nội - Hải Phòng, Hà Nội và biên giới với Trung Quốc. Đó là những con đường chính đảm bảo việc cung cấp hàng quân sự và dân sự cho VN DCCH.
Mùa thu năm 1967 các vụ tập kích bằng không quân và ném bom thành phố - khu vực Kim Liên, trường ĐH Bách khoa (được xây dựng với sự giúp đỡ của Liên Xô), Bộ Tư lệnh Phòng không – Không quân và khu khách sạn, nơi ở của một số chuyên gia quân sự. Do các chuyên gia quân sự Liên Xô đứng trước nguy cơ cao bị thương vong, chính phủ Việt Nam quyết định chúng tôi phải đi sơ tán về một vùng dân cư nằm trong rừng, cách thủ đô chừng 20-25 km, gọi là Vùng B.
Các nhiệm vụ tiêu diệt các máy bay có người lái của Mỹ nhìn chung chúng tôi đã hoàn thành tốt, phía Mỹ phải chịu tổn thất lớn. Để giảm đến mức tối đa các tổn thất, và hạ thấp hiệu quả sử dụng tên lửa phòng không của Việt Nam, phía Mỹ đã áp dụng những biện pháp khác nhau: sử dụng các loại nhiễu chủ động và nhiễu thụ động, dùng tên lửa “không đối đất” loại Shrike bắn vào các điểm điều khiển tên lửa của các tiểu đoàn chiến đấu, ném bom các tiểu đoàn kỹ thuật v.v…
(Còn tiếp)
__________________
Đã rời NNN...
Thay đổi nội dung bởi: tykva, 18-03-2008 thời gian gửi bài 17:31
Lý do: Sửa theo góp ý của Nthach - thanks
|