T-80U-M1 Bars MBT

Chiếc tăng T-80U-M1 Bars là một phiên bản phát triển tiếp theo của series T-80U, nó chạy nhanh và đỡ ồn hơn khi di chuyển ở nhiều dạng địa hình, đồng thời có thể di chuyển trên một quãng đường dài và nếu cần, có thể được vận chuyển bằng mọi hình thức (đường biển, bộ, không).
Hiện tại, các quốc gia trên thế giới đều có chương trình phát triển các loại vũ khí và công nghệ quân sự mới cho quân đội của mình, xu hướng chính vẫn là nâng cấp phát triển các loại vũ khí hiện có trong biên chế. Điều này có thể được lí giải là một số lượng rất lớn vũ khí đang được các lực lượng quân đội sử dụng và có xu thế giảm chi tiêu mua những loại vũ khí mới. Có hai lí do cho điều này: Thứ nhất là vòng đời tuổi thọ của các thiết bị này khá dài, chừng 15-20 năm, và, thứ hai là những tiến bộ kĩ thuật ở nhiều lĩnh vực đã cho phép các nhà thiết kế nâng cấp một cách triệt để khả năng tác chiến của các loại thiết bị vũ khí mà không ảnh hưởng nhiều đến thiết kế của nó.

Xe tăng T-80, gia nhập vào biên chế quân đội Soviet năm 1976, là một ví dụ. Những chiếc tăng của họ gia đình T-80 hiện này vẫn được sản xuất tại nhà máy chế tạo ở Omsk. Theo lời của Igor Sergeyev, bộ trưởng BQP Nga thì T-80U hiện tại đang nằm trong biên chế những sư đoàn thuộc vào “thiện chiến” nhất của Nga. Chiếc T-80U-M1 vẫn giữ những nét cơ bản của một chiếc tăng tiêu chuẩn: Vũ khí chính được đặt trên một tháp pháo xoay, động cơ và bộ truyền động đặt phía đuôi xe, và vị trí của tổ lái được đặt riêng rẽ - trưởng xe và pháo thủ ngồi trong khoang chiến đấu, trong khi lái xe ngồi ở khoang lái. Cũng giống như những mẫu tăng khác trong họ, T-80U-M1 Bar hay còn gọi là Báo Tuyết (Snow Leopard)chạy nhanh và đỡ ồn khi di chuyển ở nhiều dạng địa hình, đồng thời có thể di chuyển trên một quãng đường dài và nếu cần, có thể được vận chuyển bằng mọi hình thức (đường biển, bộ, không).
Vũ khí chính của T-80U-M1 là khẩu pháo nòng trơn 125mm 2A46M-4 cân bằng hai mặt phẳng. Nhờ tăng cường độ cứng của pháo nên độ chính xác của mỗi phát đạn được tăng lên 20%, trong khi các công đoạn lắp ráp chủ yếu và các thành phần đáng tin cậy lấy từ khẩu 2A46M-1 vẫn được sử dụng. Hệ thống điều khiển hỏa lực hiện đại, được kí hiệu là 1A45, bao gồm máy đo xa laser, thiết bị cảm biến tốc độ gió, thiết bị đo vận tốc chiếc tăng, thiết bị đo vận tốc mục tiêu, thiết bị cảm biến các con lăn góc, đạn dược, thiết bị hiển thị nhiệt độ xung quanh và máy tính đạn đạo, sự kết hợp trên đã cho phép chiếc tăng có thể bắn hiệu quả ở tốc độ 35km/h đường địa hình với bất kì góc xoay nào của tháp pháo. Khi tác chiến, hỏa lực chính được điều khiển bởi pháo thủ, nhưng vị trí đặt pháo và thiết bị ngắm bắn được lắp đặt trên chiếc tăng cho phép trưởng xe có quyền quyết định chọn lựa mục tiêu để khai hỏa, nhắm mục tiêu một cách độc lập với pháo thủ, và, sau khi nhấn nút “Nhận diện mục tiêu” trong bảng điều khiển, xoay tháp pháo về phía mục tiêu, lấy đường ngắm của pháo thủ về phía mục tiêu, hoặc là kiểm soát hoàn toàn pháo chính (chế độ “Chiếm quyền”), và cuối cùng là khai hỏa.