Kết quả của trận đánh
Trận hải chiến cảng Arthur như vậy là đã kết thúc một cách bất phân thắng bại. Người Nga có 150 thương vong và khoảng 90 về phía Nhật Bản. Mặc dù không có tàu nào bị đánh chìm ở cả hai phía nhưng số tầu bị hư hỏng là rất nhiều. Tuy nhiên, người Nhật thoải mái sửa chữa lại tàu của họ và các ụ nổi ở Sasebo có đầy đủ các phương tiện cho họ tiến hành sửa chữa, trong khi hạm đội Nga chỉ có khả năng sửa chữa rất hạn chế ở Port Arthur.
Rõ ràng là Đô đốc Dewa đã phạm sai lầm là không cho tầu trinh sát của ông đủ gần, và trong tình huống này, Đô đốc Togo phản đối việc tấn công đối phương trong tầm của pháo bờ biển của người Nga là hoàn toàn hợp lý.
Bản tuyên chiến chính thức giữa Nhật Bản và Nga được ban bố vào ngày 10 tháng 02 năm 1904, một ngày sau khi trận chiến xảy ra. Cuộc tấn công được tiến hành chống lại một kẻ thù có số lượng khiêm tốn, không chuẩn bị trước lại đang trong thời bình như vậy là thu được kết quả ít ỏi so với trận Trân Châu Cảng.
Hành động tiếp theo của hải quân hai phía tại cảng Port Arthur, từ tháng 2 -> tháng 12 năm 1904
Ngày 11 Tháng 2 năm 1904, tàu tha? mìn Nga Yeneisei bắt đầu thả thủy lôi ở lối vào cảng Port Arthur. Một trong những quả mìn bất ngờ phát nổ phá hủy bánh lái của con tàu làm nó chìm nghỉm cùng với 120 thành viên trong số 200 thủy thủ đoàn của con tầu. Chiếc Yeneisei bị chìm cũng mang theo chiếc bản đồ duy nhất chỉ ra vị trí của các thủy lôi. Chiếc Boyarin được gửi đến để điều tra sự cố cũng lại vấp phải thủy lôi và phải bỏ cuộc mặc dù nó vẫn nổi được. Nó bị chìm hai ngày sau đó sau khi vấp phải một quả thủy lôi thứ hai. ( Đúng là đen thì cái đèn nó cũng đen)
Đô đốc Togo lại mò đến từ Sasebo lần nữa vào ngày 14 Tháng 2 năm 1904, với tất cả các tàu trừ chiếc Fuji. Sáng ngày 24 tháng 2 1904, một nỗ lực đã được thực hiện để đánh đắm năm chiếc tàu vận tải cũ để chặn lối vào của cảng Port Arthur, khóa hạm đội Nga bên trong (đánh không xong thì ông nhốt mày lại). Kế hoạch này bị phá hoại bởi chiếc Retvizan, chiếc này vẫn cứ ở bên ngoài cảng. Trong lúc nhập nhoạng người Nga nhầm các tàu vận tải cũ này là tàu chiến, và thế là viên thống đốc Yevgeni Alekseyev sung sướng gửi điện tín đến cho Sa hoàng rằng lực lượng hải quân của mình đã chiến thắng một trận rất lớn. Sau khi ánh sáng ban ngày xuất hiện và sự thật được tiết lộ, một bức điện thứ hai ngay lập tức được gửi đi. (ông này mắc cái tội là làm nhà vua cụt cả sướng)
Ngày 08 tháng 3 năm 1904, Đô đốc Nga Stepan Makarov đến Port Arthur để thay thế Đô đốc Stark không may mắn và nâng cao tinh thần chiến đấu của Nga. Ông ta chọn chiếc tầu vừa được sửa chữa Askold làm kỳ hạm của mình. Sáng ngày 10 tháng 3 năm 1904, Hạm đội Nga đã sẵn sàng và họ nổ súng tấn công các hải đội của Nhật Bản đang bao vây xung quanh nhưng hiệu quả là ít ỏi. Tối ngày 10 tháng 3 năm 1904, người Nhật đã cố gắng tiến hành một mưu kế là gửi bốn tàu khu trục tới gần cảng (làm mồi nhử). Người Nga đã mắc bẫy, và gửi ra sáu tàu khu trục để cố gắng đuổi theo, trong lúc đó tầu Nhật Bản thả thủy lôi ở lối vào bến cảng và tiến vào vị trí để chặn đường trở về của các tàu khu trục Nga. Hai trong số các khu trục hạm Nga bị đánh chìm, bất chấp nỗ lực của Đô đốc Makarov đến để giải cứu họ.
Ngày 22 tháng ba năm 1904, các chiếc Fuji và Yashima đã bị tấn công bởi hạm đội Nga dưới quyền chỉ huy của Đô đốc Makarov, và chiếc Fuji đã buộc phải rút về Sasebo để sửa chữa. Dưới sự chỉ huy của Đô đốc Makarov, Hạm đội Nga cảm thấy tự tin hơn và được đào tạo tốt hơn. Để trả lời ngày 27 tháng 3, 1904, Togo lại cố gắng để chặn lối vào cảng Port Arthur, lần này bằng cách sử dụng bốn tàu vận tải cũ hơn chứa đầy đá và bê tông. Cuộc tấn công lại thất bại như lần trước và các tàu vận tải bị đánh chìm ở quá xa so với lối vào cảng.
Ngày 13 tháng 4 năm 1904, Đô đốc Makarov (người bây giờ đã chuyển sang lấy chiếc Petropavlovsk làm kỳ hạm của mình) Rời cảng để đi đến sự trợ giúp của một hải đội tàu khu trục ông đã gửi về trinh sát phía bắc để Dalny. Ông đi cùng với các chiếc Askold, Diana, Novik , Poltava, Sevastopol, Pobieda, và Peresvyet. Hạm đội Nhật Bản chuẩn bị sẵn sàng để giao chiến và Makarov rút lui để bảo vệ các khẩu đội pháo bờ biển tại cảng Arthur. Tuy nhiên, khu vực đã bị thả thủy lôi bởi người Nhật. vào lúc 0.9:43 chiếc Petropavlovsk vấp vào ba quả thủy lôi phát nổ và chìm trong vòng hai phút. Thảm họa này giết chết 635 sĩ quan và thủy thủ cùng với Đô đốc Makarov (ông này còn không may hơn cả ông trước). Vào lúc 10:15, chiếc Pobieda cũng bị què quặt bởi một quả thủy lôi. Ngày hôm sau, Đô đốc Togo ra lệnh tất cả các tầu phải treo cờ rủ, và tiến hành một ngày tang lễ để thể hiện sự tôn trọng với đối thủ đã chết của mình.
http://ttvnol.com/quansu/1196668/page-13