View Single Post
  #263  
Cũ 24-12-2010, 23:42
Hoa Pion Hoa Pion is offline
Sủi cảo Nga - Пельмени
 
Tham gia: Apr 2010
Bài viết: 139
Cảm ơn: 243
Được cảm ơn 471 lần trong 107 bài đăng
Default

Nhân chị Nina nói về Olga với góc độ một người mẹ đau khổ đã lần lượt mất những đứa con - cả những đứa ra đời mà không sống được - cả những đứa chưa được tượng hình trong người mà chỉ là những ước mơ của người mẹ, người đầy ắp tình mẫu tử đến nỗi "khi cho con bú cũng cảm thấy tai và đuôi của mình vẫy vẫy", em gửi mấy bài thơ viết cho con của Olga Berggoltz lên đây. Nguyên tác thì em phải đánh lên sau vì em không tìm thấy trên web, trừ 1 bài.

KÝ ỨC

1.
Khóc chưa hết và thét to chưa hả
mẹ không đập đầu mình vào đá mà chết đi:
bé con ơi mẹ vẫn nghĩ, giống mọi khi
con còn sống nguyên lành, về với mẹ.

Không, không mù quáng cũng không hề duy lý
nhiệt thành hơn và đáng sợ hơn đời –
tin trọn vẹn bằng những gì ta nhận
từ phút giây ban đầu sự sống sinh sôi…

Giờ làm sao mẹ có thể ngắm vườn xuân lũ trẻ dạo chơi
các bà mẹ cùng con vui hớn hở?
Thế giới càng non tơ hé nở
nỗi đau càng già cỗi tủi hờn.

Giờ mẹ xoay sở sao đây với cuộc sống đau buồn
của riêng mẹ, đầy mông lung trắc trở,
với bàn tay con mảnh mai mát lạnh
nằm gọn trong tay này như bông tuyết mong manh?

Không níu giữ được bé con, nó đang tan ra, không ấm được lên!
Bằng trái tim tôi, bằng hơi thở, bằng lệ trào nóng bỏng
vẫn không sưởi được cho con, tôi không làm sao giữ cho nó sống
nó không cựa quậy nữa rồi như trước, con ơi!

Giờ mẹ phải giữ gìn hơi lạnh buốt cuối đời
của bàn tay con, không được rơi nước mắt…
Chỉ ước sao đừng quên điều gì hết
và chỉ xin đừng mong ước được quên!


2.
Hồn ta ơi, hãy cầu được tìm quên:
ngươi không chịu nổi đâu nỗi đau xé ruột.
Hãy khẩn cầu ngọn gió xuân ấm ướt
với hy vọng tràn trề và nhẫn nại vô biên,
xin cây dương thân dấp dính, hoa đang trổ toòng teng,
xin mặt đất dưới chân lầy lội,
cầu xin cả đám cỏ bòng mọc rối
đang đuổi dần đất thành phố về xa…
Hãy van xin cả trái đất bao la-
Hãy hạ mình thôi không còn kiêu hãnh -
cái chết của người thân yêu bất hạnh
xin cả địa cầu cho hồn được lãng quên
Và dẫu sau này phải trả giá nhiều thêm,
bị trả hận thế nào đi chăng nữa,
hồn ta hỡi hãy cứ xin không phải nhớ
cũng như ta đang van lạy ngươi đây!
1937
(Viết cho con gái Irina)


HÃY VỀ VỚI MẸ TRONG MƠ

Hãy về với mẹ, con ơi, dù chỉ trong giấc mộng,
nhưng đừng giống hình con trong tấm ảnh chết cuối cùng:
hãy như tia nắng trời, như cánh chim, sự sống,
Như tuổi thanh xuân như hạnh phúc vô song

Con thân yêu giờ đã ở quá xa
khoảng cách khiến gương mặt con nhòa nhạt.
Trái tim giữ bao tàn tro mất mát,
cháy ngậm ngùi mà chẳng thể bùng lên.

Mẹ là người có lỗi, chỉ mẹ thôi,
rằng đã buông tay để con đi quá sớm,
không mất trí vì nỗi đau mà vẫn sống…
Ôi cái sức sống tham lam đáng nguyền rủa quá trên đời!

Dù chỉ trong mơ hãy về với mẹ, con ơi,
nhưng đừng giống tấm hình con màu xám
hãy như tia nắng trời, như cánh chim, sự sống,
Như tuổi thanh xuân như hạnh phúc vô song!
1937
(Viết cho con gái Irina)
__________________
Xin anh đừng hỏi vì sao
Tên anh em để lẫn vào trong thơ...
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn Hoa Pion cho bài viết trên:
Cartograph (25-12-2010), Nina (24-12-2010), Old Tiger (24-12-2010), Siren (25-12-2010), USY (26-12-2010)