View Single Post
  #360  
Cũ 15-12-2010, 09:57
Nguyệt VŨ Nguyệt VŨ is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Sep 2010
Bài viết: 65
Cảm ơn: 141
Được cảm ơn 115 lần trong 46 bài đăng
Default

Chào các bạn, chưa bao giờ mình thấy chỉ một bài thơ cực ngắn thế này, mọi chữ nghĩa đều rất rõ ràng mà lại có những bàn luận vô cùng thú vị trong một không khí rất thi đàn như thế này. Vì là người khơi mào ra bài thơ nên xin đáp lễ với các bạn vài lời cảm ơn.
Mình rất thích các cảm nhận rất thơ của minminixi, độ chính xác của chị USY và phân tích tiếng Nga cực chuẩn của Hoa Pion. Mình bỗng bật cười khi nhớ lại các thói quen của người Việt khi người Nga hỏi là không làm cái này nhé, thay vì lắc đầu nói không thì mình cứ đa và gật đầu, khiến họ không hiểu .
Riêng bà giáo dạy tiếng Nga thì biết điều đó nên ngoài cử chỉ bà còn nhìn vào ánh mắt để hiểu xem lũ SV của mình đồng tình hay phản đối. Vì vậy hoàn toàn nhất trí với lập luận sau của Thụy Anh
Trích:
..... ; tôi không van lạy (van xin) những giọt nước mắt và cả nỗi đau thầm kín của con tim - tôi không muốn nén nỗi buồn của mình - tôi muốn cứ để mặc cho nỗi buồn dày vò tâm trí tôi... Và muốn nhắc đi nhắc lại rằng, yêu em. ( Hoa Pion)
Và xin phép em dùng nó để hoàn thiện lại bài dịch. Riêng về phần này
Trích:
Em nghĩ cái từ "phi" đến.. của chị Nguyệt Vũ làm lạc mất không khí buồn và say mê của bài thơ.
Chị muốn nói với em rằng khi dịch chị đã rất lăn tăn. Bản thân nghĩa của từ đó rất rõ ràng, phi nhanh, chạy như bay, lao đến. Bài thơ này buồn thật nhưng không phải buồn vì nhớ nhung xa cách mà buồn đau đớn vì mất người yêu, nên việc phi đến, lao đến vào gào lên thảm thiết hoàn toàn là hợp cảnh hợp tình và không hề làm giảm cái buồn mà chỉ làm nên nhưng nghịch cảnh khiến cái buồn lô gic và tang thương hơn mà thôi.
Mình sẽ không hiểu được nỗi nhớ của những người yêu nhau nếu không một lần vô tình đọc được một tin nhắn là: anh nhớ em lắm, không hiểu làm sao ấy, anh chết mất. Hoặc: nếu không được gặp em anh sẽ phá nát Hà nội ra. Nghe ra có vẻ điên điên những quả thực là khi yêu có những người rất điên như vậy, bất kể đó là đàn ông hay đàn bà.
Bản thân Fet là một người yêu mãnh liệt và đam mê. Khi nghe tin người yêu chết mà không có những hành động thái quá mới là lạ. Vì vậy khó mà dịch khác đi được. Nếu không dùng từ phi thì chị NV sẽ dùng từ lao đến thôi. Mình gọi nó là nỗi buồn gào xé và bất lực...

Là một người làm thơ mình cũng hiểu thêm một điều là khi bài thơ còn ở bản thảo nó là của mình nhưng khi đã công bố nó là của bạn đọc bởi ngay cả khi đọc thơ tiếng Việt mỗi người cũng có những cảm nhận khác nhau với một bài thơ tùy theo tâm trạng, cấp độ độc giả và văn hóa đọc của mỗi người.
Thẩm thấu bài thơ nhỏ này ở các góc độ khác nhau và chia sẻ của các bạn thật quý báu. Xin cảm ơn tất cả
__________________
Blog Trăng và Thơ
Trả lời kèm theo trích dẫn