View Single Post
  #101  
Cũ 14-12-2010, 12:23
nthach nthach is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,631
Cảm ơn: 1,404
Được cảm ơn 4,719 lần trong 1,656 bài đăng
Default

Và Zoya đã đọc đi đọc lại nhiều lần, ngày này qua ngày khác về chuyện Tanya bị tra tấn dã man. Bọn Bạch vệ đã trả thù vì cô không hề than khóc, vì cô không hề có một lời van xin, vì ánh mắt gan dạ kiên cường của cô nhìn thẳng vào những kẻ đang hành hạ mình…
Zoya đặt cuốn sách xuống, đứng dậy và đi về phía cửa sổ, rồi đứng đó rất lâu mà không hề ngoảnh đầu lại. Con bé rất hiếm khi khóc, và cũng không muốn cho những người khác nhìn thấy mình khóc.

Ngay từ lúc đầu khi chị đọc sách, Shura liền bỏ cả những bức vẽ và cuốn Album của mình ra một chỗ để nghe, đến lúc này cậu bé cầm cuốn sách lên và tiếp tục đọc. Raya Solomakha, em gái của Tanya viết: "Trong những dòng chữ này, tôi viết về sự hy sinh anh dũng của chị. Vào mờ sáng ngày 7 tháng 11, bọn lính Cô Dắc xông vào trại giam. Chúng hè nhau đánh đập dã man những người bị giam giữ bằng báng súng, và lôi họ ra khỏi xà lim. Ngay tại ngưỡng cửa xà lim, Tanya quay lại nhìn tất cả những người còn ở lại, và rồi giọng nói của cô sang sảng vang lên:
- Vĩnh biệt các đồng chí! Những dòng máu trên những bức tường này đã tuôn ra nhất định không vô nghĩa! Những người Xô Viết đang đến với chúng ta!.

Ngay trên bãi cỏ làng trong một buổi sáng đầy băng giá, bọn Bạch vệ đã chém đầu tám người anh hùng của chúng ta. Tanya là người sau cùng ngã xuống. Thực sự với dáng vẻ hiên ngang của chính mình, chị không hề thốt lên một lời cầu xin trước những kẻ sát nhân.
Tôi còn nhớ rất rõ rằng, khi đó Zoya đã phải lánh đi để giấu những giọt nước mắt vì chí khí kiên cường và trong sáng của Tanya
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn nthach cho bài viết trên:
Dmitri Tran (16-01-2011), Siren (25-12-2010), Tanhia75 (10-02-2011), tieuboingoan (15-12-2010)