CHƯƠNG 9
Chúng bắt đầu “giáo dục” tôi theo tần số kích thích ý chí của tôi, đến mức tôi có thể buộc mình thực hiện bất kỳ một kỳ công ngu xuẩn nào, phù hợp với các số liệu của phổ đã lập được. Vì thế việc giả vờ mất ý chí đối với tôi là một trò chơi. Tôi quì gối, và vẻ mặt ngớ ngẩn nhắc lại theo loa phóng thanh lời cầu nguyện ngốc nghếch cho vinh quang của Cơ-ráp-stút.
Vì tôi là “lính mới’, nên ngoài buổi cầu nguyện, chúng còn giảng cho tôi những điều sơ đẳng về điều khiển học thần kinh. Tôi phải nhớ các tình cảm nào của con người tương ứng với tần số xung nào. Trong các kế hoạch sau này của tôi, một vị trí quyết định dành cho tần số kích thích các khả năng toán học và cho một tần số khác, mà may mắn thay, lại nằm gần chín mươi ba héc.
Việc “giáo dục” tôi kéo dài một tuần lễ, sau đó, vì tôi có vẻ khá dễ bảo, chúng bắt đầu cho tôi làm việc.
Công việcđầu tiên chúng giao cho tôi là phân tích các khả năng hạ các tên lửa vượt đại châu đang bay.
Tôi thực hiện các phép tính trong hai giờ. Các kết quả không lấy gì đáng khuyến khích đối với những kẻ muốn cứu mình bằng cách thiết kế một đội cao xạ chống tên lửa. Theo kết quả này, thì không thể cản các tên lửa.
Bài toán thứ hai đưa cho tôi cũng mang tính chất quân sự. Đó là việc tính toán công suất mà các chùm nơtrôn phải có để có thể làm nổ từ xa những quả bom của đối phương. Ở đây câu trả lời cũng đáng chán. Khẩu pháo bắn nơtrôn phải nặng hàng nghìn tấn.
Thật vậy, tôi làm các bài toán này một cách thích thú vô cùng. Đối với một quan sát viên, tôi chắc phải có vẻ cũng say mê như những người tính toán khác. Điều khác duy nhất là chiếc máy phát, lẽ ra phải biến tôi thành một cái giẻ rách không chút ý chí, thì lại làm cho tôi đầy hăng hái và nhiệt tình. Ngay trong lúc nghỉ, tôi cũng tự cảm thấy đầy tin tưởng ở mình và khi giả vờ ngủ, tôi suy đi nghĩ lại kỹ càng các kế hoạch trả thù của tôi.
Sau khi đã làm xong các bài toán của Bộ chiến tranh, tôi bắt đầu giải trong óc (mà không ai biết) bài toán quan trong bậc nhất đối với tôi: làm thế nào để phá được trung tâm tính toán của Cơ-ráp-stút từ bên trong?
Khi tôi nói “phá”, tất nhiên chỉ là một cách nói. Trong tay, tôi không có lấy một chất nổ nào. Và tôi tuyệt đối không thể kiếm được chất nổ nếu không ra khỏi cái nhà tù bằng đá là “nơi ẩn dật của các bậc hiền triết” này. Vì vậy tôi nghĩ đến cách khác.
Lập luận của tôi như sau: nếu chiếc máy phát xung của lão Pơ-pláp có thể gợi lên bất kỳ tình cảm nào, thì tại sao lại không lợi dụng nó để gây cho các nạn nhân một tình cảm đúng đắn là nỗi tức giận và sự vùng dậy? Những con người này lúc bấy giờ có thể tự bảo vệ mình và chấm dứt hoạt động của những tên ăn cướp siêu hiện đại này?
Nhưng làm thế nào để đạt được điều ấy? Làm thế nào thay thế được tần số kích thích các khả năng toán học bằng một tần số kích thích lòng căm ghét, sự giận dữ và cơn thịnh nộ?
Chính lão tiến sĩ già Pơ-pláp, kẻ phát minh ra chiếc máy, điều khiển nó. Rõ ràng đây là một tên cuồng bạo, tiêu khiển bằng cách nhìn hiệu quả công trình trí tuệ biến chất của hắn. Hắn đem hết tài năng của một kỹ sư để phục vụ một mục đích duy nhất: hạ thấp phẩm giá con người.Vì vậy tôi không trông mong gì được sự giúp đỡ của hắn.Chiếc máy phát phải phát ra tần số tôi cần đến mà hắn không đóng góp gì vào đấy và thậm chí cũng không biết được.
Nếu một máy phát xung chạy quá tải, nghĩa là nếu công suất tiêu thụ vượt quá công suất thiết kế, thì tần số của nó bắt đầu giảm, ban đầu từ từ, rồi giảm đột ngột. Do đó, nếu mắc thêm vào máy một phụ tải dưới dạng một điện trở thuần, thì có thể làm nó hoạt động không phải ở tần số do các dụng cụ kiểm tra định ra, mà ở một tần số thấp hơn.
Tất cả hoạt động của công ty Cơ-ráp-stút đều được xây dựng trên cơ sở tần số chín mươi ba, là tần số kích thích các khả năng toán học. Để gây ra tức giận và cơn thịnh nộ, cần tạo ra tần số 85 héc. Nói cách khác, cần phải rút đi tám héc tần số của máy phát. Và muốn vậy, phải tính phụ tải cần thiết.
Khi tôi đi qua phòng thí nghiệm, tôi đã chú ý đến các chỉ số của vôn kế và ampe kế gắn trên bảng máy phát. Tích của hai số này cho tôi biết công suất của máy. Tôi chỉ còn phải tìm điện trở cần thiết…
Tôi hình dung trong óc sơ đồ mắc các tụ điện khổng lồ nơi các nhà toán học ngồi làm việc. trong bốn mươi phút, tôi thầm giải trong óc các phương trình Mac-xoen và làm mọi phép tính cần thiết.
Tôi khám phá ra một điều quan trọng: lão Pơ-pláp chỉ còn một oát rưỡi công suất dự trữ ở cái máy phát của hắn ta!
Tất cả điều ấy thừa đủ để cho tôi giaỉ bài toán: làm thế nào để cho máy phát hoạt động ở tần số tám mươi lăm héc, chứ không phải ở tần số chín mươi ba héc. Để làm điều này chỉ cần nối với đất một trong các tấm của tụ điện qua một điện trở bằng 1350 ôm.
Tôi muốn kêu lên vì sung sướng. Nhưng tìm đâu ra một đoạn dây có điện trở như vậy? Cần phải tính toán một cách chính xác, nếu không tần số sẽ khác đi và tôi sẽ không thu được hiệu quả mong muốn.
Tôi xem xét lại mọi khả năng hiện có, song không tìm thấy gì cả. Cảm thấy mình bất lực, thất vọng, tôi đưa hai tay ôm lấy đầu, muốn gào lên. Bỗng nhiên tôi nhìn thấy một bình bằng ê-bô-nít đen vừa được một đôi bàn tay nhỏ nhắn run rẩy đặt lên bàn. Tôi ngước mắt lên nhìn và suýt nữa kêu lên vì ngạc nhiên: một thiếu nữ mảnh dẻ, đôi mắt sợ hãi đang đứng trước mặt tôi. Chính cô đã mang bài giải của các phương trình đến nhà tôi.
- Cô làm gì ở đây? Tôi khẽ hỏi.
- Tôi làm việc, cô nói, môi chỉ hơi mấp máy – Thế ra ông còn sống ư?
- Vâng. Tôi đang cần đến cô.
Cô nhìn quanh, sợ hãi.
- Trong thành phố, ai cũng tưởng là ông đã bị ám sát. Tôi cũng tưởng vậy.
- Cô đi ra phố à?
Vâng. Hầu như ngày nào cũng thế, nhưng…
Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, siết chặt.
Ngay ngày hôm nay, hãy làm cho tất cả mọi người biết, nhất là ở trường đại học, là tôi còn sống và đang bị bắt buộc phải làm việc ở đây. Chúng tôi – tôi và các bạn tôi – đang cần được giúp đỡ giải thoát.
Đôi mắt cô gái đầy sợ hãi.
- Ông nói gì vậy? cô lẩm bẩm. Nếu ông Cơ-ráp-stút biết, và ông ấy có thể biết tất cả…
- Chúng thường tra hỏi cô ư?
- Ngày kia tôi sẽ bị tra hỏi.
- Cô còn có cả một ngày. Hãy can đảm lên. Đừng sợ gì cả. Cô hãy làm ơn thực hiện điều mà tôi yêu cầu.
Cô gái rút vội tay ra khỏi tay tôi và bước nhanh ra khỏi phòng.
Chiếc bình ê-bô-nít đựng khoảng một cục chiếc bút chì màu khác nhau và nhằm vào những việc khác nhau.
Không nghĩ ngợi gì cả, tôi cầm lấy một chiếc và xem xét. Đó là một chiếc “2B”, nghĩa là một bút chì có lõi rất mềm. Lõi nó chủ yếu bằng gra-phít, một chiếc dẫn điện tốt. Tiếp theo tôi tìm thấy các bút chì “3B”, “5B”, rồi các bút chì để viết thuộc loại “N”, có lõi cứng. Trong khi mân mê các bút chì, óc tôi làm việc rất căng. Đột nhiên, tôi nhớ lại điện trở của các lõi chì: lõi của chiếc “5N” có điện trở 2000 ôm. Một giây sau, tay tôi đã cầm chiếc bút chì 5N. Vậy là các phương trình Mác-xoen đã được giải về mặt lý thuyết và cả về mặt thực hành. Lõi chiếc bút chì này có gỗ bao quanh, sắp giúp tôi chấm dứt các hoạt động của bè lũ phát xít này.
Tôi cất chiếc bút chì vào túi một cách cẩn thận, gần như nâng niu nữa, như thể đó là một viên ngọc. Bây giờ tôi cần có hai đoạn dây điện. Lúc ấy tôi sẽ có thể buộc chặt một đoạn vào một tấm của tụ điện, đoạn kia vào bộ lò sưởi trung tâm, và nối hai đầu còn lại bằng lõi bút chì.
Lúc này tôi nhớ ra rằng trong phòng chúng tôi có một chiếc đèn ngủ. Dây nối của nó mềm và do đó nó phải gồm nhiều sợi. Tôi sẽ có thể cắt ra và rút lấy các sợi. Dây khoảng một mét rưỡi và, nếu nối các sợi với nhau, có lẽ chúng sẽ dài hàng chục mét. Thế là thừa đủ.
Tôi làm xong các phép tính vào lúc loa phóng thanh báo tin đã đến giờ ăn trưa.
Tôi rời khỏi nơi được bố trí làm việc một mình và ung dung đi đến phòng ăn. Khi đi qua hành lang, tôi trông thấy viên bác sỹ đang xem xét các kết quả tính toán của tôi, vẻ không bằng lòng. Chắc hẳn hắn không vui vì không thể hạ các tên lửa vượt đại châu và chế tạo một cỗ pháo nơtrôn để làm nổ tung các quả bom nguyên tử của đối phương.
Chắc chắn rằng hắn không ngờ tới điều người ta có thể làm được với một cái lõi bút chì đơn giản!
|