Một gã xây nên cả một quốc gia Nutopie trong hơi men tưởng tượng, không phân định đường biên, nơi mọi người đều có thể là công dân vũ trụ, đều có thiên mệnh gieo hạt mầm Tình yêu và Hạnh phúc thì gã đó hoặc tài nhân hoặc chỉ là gã tâm thần say khướt lạc lõng với chính thế giới trong mình.
John Winston Lennon, công dân danh dự và duy nhất của Nutopie đã bỏ dở bản giao hưởng Hòa bình ở lại trần thế, gục ngã khi đang xây đắp những hạt gạch đầu tiên.
Ngày 8/12/1980, những tấm thiệp Giáng sinh bỗng nhuộm một màu bi đát với các tín đồ The Beatles toàn cầu. Cuối cùng nước Mỹ cũng chẳng phải mang một màu xanh như John từng mơ tưởng. 30 năm sau ngày mất của John, người ta thấy khu nhà Dakota vẫn phủ một màu đỏ chia ly. Phát súng oan nghiệt từ khẩu P.38 đã lấy đi của Hòa bình một chàng vệ sĩ trung thành. Đau lòng thay, một ngày trước khi bị bắn, John đã quyên 10.000 USD cho cảnh sát New York sắm… áo chống đạn. Anh tuyên bố New York là thành phố tự do, nơi anh có thể hòa lẫn vào bất cứ đám đông nào, có thể từ chối bất cứ dân New York nào đến xin chữ ký. Nhưng John đã không thể từ chối chữ ký của một kẻ hâm mộ đến từ Hawaii với cái tên: David Chapman. Người tuyên truyền tích cực cho vấn đề bất bạo động cuối cùng lại trở thành nạn nhân của bạo lực.
John Winston Lennon, công dân danh dự và duy nhất của Nutopie đã bỏ dở bản giao hưởng Hòa bình ở lại trần thế, gục ngã khi đang xây đắp những hạt gạch đầu tiên. Thế giới đại đồng đã bị vỡ vụn trước cò súng P.38...
30 năm sau nước Mỹ vẫn đi trên con đường thuở trước, hòa bình vẫn chưa bao giờ có một cơ hội. 30 năm sau, hoa và nến vẫn nở đầy trước cổng nhà Dakota, All you need is love vẫn được hát vang từ những mái tóc bạc màu muối tiêu và cả những gương mặt đang lưng chừng lớn. Âm nhạc của gã vẫn luôn là một cơ hội cho Hòa bình - Tình yêu. Một tay như vậy quả có đốt đuốc, giăng cờ cũng chẳng thể tìm thấy lại được một lần thứ hai...
45 năm sau Girl vẫn là bản tình ca hay nhất mọi thời, 30 năm sau Woman vẫn là tình khúc được xưng tụng cho phân nửa bầu trời của nhân loại, 42 năm sau All you need is love vẫn là khúc hát vang lên trong những phong trào phản chiến và cả những đêm tưởng niệm John... Càng có xung đột xã hội thì âm nhạc của John và Beatles lại càng trở nên bất tử. Với John, ở đâu có một xác người ngã xuống thì ở đó sẽ mọc lên bông hoa nảy mầm từ hạt giống của Tình yêu và Hòa bình.
John vẫn sống như một điều bình thường nhất, như tiếng súng vẫn văng vẳng ở Iraq, như những lò hạt nhân mà đều đặn hàng ngày người ta ngồi đàm phán lợi-thiệt để dỡ bỏ, như những trẻ em châu Phi cầm súng thay vở học và như tình yêu vẫn nở hoa.
30 năm rồi âm nhạc vắng John nhưng chiếc tàu ngầm màu vàng của anh vẫn rót lại những giai điệu đẹp cho đời. Trong những ngóc nghách của cuộc sống đời thường anh vẫn luôn tồn tại. Một đứa trẻ thoát khỏi bóng đen từ đệ nhị thế chiến nhưng cuối cùng lại ngã gục trước cây súng, biểu tượng của chiến tranh. Đứa trẻ ấy chưa bao giờ lớn và cũng chẳng bao giờ bị khai tử...
Ở một quán nhỏ yên tĩnh nào đó giữa lòng Hà Nội, vẫn thường thấy có những gã nhắm nghiền mắt, tay bấm hợp âm Dsus4 và nỉ non cho một Woman, phân nửa bầu trời của nhân loại. Tại một sân trường đại học, có gã chít khăn trắng lên đầu, chân đi đất và gào thét Don’t let me down đến khản giọng. Hay hàng nghìn cánh tay giơ vẫy trên sân A4 Nhà văn hóa Thanh niên TP.HCM cùng hát Imagine trong những đêm 8 tháng 12. Có được điều đó nghĩa là John đã nhận được chiếc giấy thông hành của thời gian.
30 năm hâm lại một nỗi nhớ, những chiếc đĩa nhựa vẫn quay vòng như bánh xe thời gian, đôi lúc sự vĩnh cửu vẫn có thể sờ nắn được. Sự tái hợp The Beatles chìm dần như chiếc tàu ngầm màu vàng, lịch sử vàng son đã sang trang. Nhưng xét cho cùng John nào có lỗi…