View Single Post
  #2  
Cũ 06-12-2010, 04:37
vidinhdhkt vidinhdhkt is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Dec 2009
Đến từ: Ha Noi
Bài viết: 749
Cảm ơn: 1,318
Được cảm ơn 1,797 lần trong 542 bài đăng
Default

Lúc nãy tớ viết là “buồn tí thôi” (và quả thật là cũng không buồn lắm), nhưng sau một giấc ngủ ngắn bỗng tỉnh giấc rồi cứ thế nghĩ miên man về trận thua của đội tuyển VN trước Philippin – và hiểu ra: chẳng qua là mình cứ làm ra vẻ cứng cỏi thế thôi chứ thật ra là rất buồn. Mà không chỉ buồn thôi đâu. Vừa buồn lại vừa cay nữa. Rất cay nữa là đằng khác – bao nhiêu cái tên kêu coong coong trong khu vực, thế mà bất lực hoàn toàn trước lũ cầu thủ non choẹt! Thua Thái, thua Sing, thua Inđô còn tiêu hoá được, thua Mã hay Miến thì còn chặc lưỡi an ủi mình rằng “chẳng qua là mình sơ sẩy tí thôi, nó thắng mình nhưng nó vẫn biết là chỉ ăn may thôi, còn khuya nó mới dám hí hửng, bây giờ đá lại thì mình lại chả giã cho nó dăm bảy quả dễ như bỡn!” và vết thương lòng cũng dễ nguôi ngoai. Nhưng đằng này…thua ai cơ chứ! Thua Phi – cái đội bóng trong 3 chục năm gần đây luôn được xếp cùng với Campuchia ở vị trí thứ 8-9 / 10 đội bóng ĐNA! Trời đất – sao lại có thể như thế được? Đương kim vô địch, vừa thắng Miến một trận tưng bừng với tỉ số huỷ diệt, bây giờ ngay cả Thái mà gặp VN thì tốt nhất là nhận thua luôn đi cho đỡ phải đá - tốn thì giờ! - ấy thế mà thua “thằng nhóc” Phi! Mà nào có phải đá trên sân nó xấu như bãi chăn bò và hớ hênh để nó ghi bàn vào phút cuối đâu – đây là đá trên thánh địa của mình, được 4 vạn khán giả cổ vũ cuồng nhiệt, có những 55 phút để gỡ hoà (chỉ vẻn vẹn có 1 bàn thôi chứ nhiều nhặn gì đâu!), ấy thế mà không những không thể gỡ nổi mà lại còn thua thêm bàn nữa – tóm lại là bất lực hoàn toàn!
Sao lại có thể như thế được???
Tớ cứ nghĩ miên man và hình như là đã tìm ra câu trả lời cho câu hỏi này. Xin trình bày để bà con 3N tham khảo.
Tớ nghĩ lan man thế nào mà lại nhớ đến một câu chuyện thể thao của tớ. Khoảng chục năm về trước năm nào tớ cũng phải vào dạy trong Tuy Hoà, bọn GV chúng tớ vào Cung văn hoá thiếu nhi thuê một cái bàn để chiều chiều đến chơi bóng bàn với nhau. Ở đấy có 7-8 cái bàn cho bọn trẻ 8-12 tuổi chơi bóng bàn dưới sự hướng dẫn của một ông thầy trạc tuổi tớ. Gần cái bàn của chúng tớ là 2 thằng bé 12 tuổi ròng rã hết tuần này sang tuần khác chỉ luyện đi luyện lại vài ba động tác cơ bản. Xem ra chúng nó có vẻ thuần thục lắm rồi, nhưng không hề thấy chúng nó tỏ ra nhàm chán. Một lần tớ đề nghị với ông thầy là cho tớ chơi một séc với 1 trong 2 thằng cu kia. Ông thầy vội kéo tớ ra một góc rồi bảo: “Không được, tuyệt đối không được! Tôi nhìn thấy thầy chơi rồi, chắc chắn thầy sẽ thắng, nhưng tôi không đồng ý cho thầy chơi với 2 cháu bé kia không phải vì sợ trò thua, mà vì chúng nó mà chơi với thầy thì sẽ hỏng hết cả tay, bao nhiêu công sức tôi rèn giũa cho chúng nó sẽ đổ xuống sông xuống biển hết. Từ năm 8 tuổi đến năm 13 tuổi tôi chỉ bắt chúng nó tập cho thật thành thục từng động tác cơ bản, sau đó mới bắt đầu ghép dần các động tác với nhau, bao giờ ghép các miếng thạo rồi thì tôi mới dạy chiến thuật thi đấu”.
À, thì ra là thế! Tớ là con nhà nông dân, lúc bé làm è cổ ra, nào có biết thể thao là cái gì. Dạo sinh viên thì trong ký túc có bàn bóng, tớ với mấy thằng con nhà nông như tớ chờ đến 11 giờ đêm khi không còn ai chơi nữa mới ra đấy lộc cộc tập chơi với nhau. Chơi mãi thì cũng phải “lên tay”, sau gần chục năm tự rèn giũa thì thấy mình chơi cũng khá “ác”, bằng chứng là nhiều người đánh rất đẹp nhưng gặp tớ là “mất điện” ngay (vì tớ đánh rất oái oăm và láu lỉnh). Tớ còn nhớ: cũng ở trong Tuy Hoà có lần tớ chơi với một đồng nghiệp, tớ “vụt” một quả phải nói là “không tưởng”, ông thầy bóng bàn nọ lắc đầu và tủm tỉm cười. Lúc giải lao ông ấy bảo tớ: “Quả lúc nãy của thầy thì đến tôi là vận động viên bóng bàn chuyên nghiệp cũng không đỡ được”. Tớ khoái quá, hỏi lại: “Khó quá à?” thì ông ấy đáp: “Cực khó. Vì thầy đánh quả ấy rất vô lý, rất phi lôgic. Người có hiểu biết về bóng bàn sẽ không bao giờ đánh như thế cả!”. Tớ tròn mắt. Ông ấy giải thích: “Tôi quan sát thầy chơi nhiều rồi và tôi hiểu là thầy tự mầy mò chơi, không được ai dạy cả. Các động tác của thầy rất kỳ cục, hoàn toàn sai lý thuyết, thầy đánh rất…vô lý, vì thế chơi với thầy rất khó. 2 năm nữa thầy vô đây, tôi sẽ cho 2 thằng nhỏ kia thi đấu với thầy, tôi dám cá là thầy suốt cả tháng cũng không thắng nổi lấy một séc, còn bây giờ thì chưa được, chúng nó chỉ mạnh về từng miếng kỹ thuật mà chưa biết ghép, lại chưa biết gì về chiến thuật, chưa thể chơi với thầy được”.
Quay lại chuyện bóng đá. Rõ ràng các cầu thủ “Phi dỏm” của đội Philippin còn rất trẻ, các động tác kỹ thuật lắt léo xoay sở trong không gian hẹp còn thua các ngôi sao của chúng ta, nhưng họ đã được dạy một tư duy chơi bóng hiện đại - hiệu quả mà không tốn sức. Mỗi người trong số họ được phân công một khu vực sân, họ thuộc nằm lòng các tình huống có thể xảy ra – bóng đến từ hướng nào thì phải chuyền đi đâu là tối ưu, họ không cần nhìn cũng biết rằng vào thời điểm ấy thì các đồng đội họ đang ở đâu và sau khi chuyền bóng đi rồi thì họ sẽ phải chạy ra chỗ nào để tiếp tục đợt tấn công hoặc lui về đến đâu để nhường việc tấn công cho đồng đội khác. Các miếng đánh của họ là theo sách, họ đá theo sách - tức là theo những sơ đồ lên bóng đã được lập trình không thể hợp lý hơn. Có thể trong nhiều trường hợp họ còn vụng nên không thực hiện được ý đồ của mình, nhưng trong cả trận chỉ cần 2-3 lần họ thực hiện được ý đồ của họ là có bàn thắng (hoặc hậu vệ của họ luôn chiếm giữ những vị trí trọng yếu một cách hợp lý nên giảm thiểu được nguy cơ cho khung thành của họ). Theo tớ hiểu thì họ đá bóng chủ yếu theo các miếng đánh hợp lý đã được tập rất nhiều lần thành phản xạ, họ chỉ việc đá theo những gì đã thuộc nằm lòng, còn các cầu thủ ĐNA thì phải vừa đá vừa quan sát xung quanh xem đồng đội của mình đang ở những vị trí nào, rồi lại còn phải nghĩ xem bây giờ thì làm gì tiếp. Tức là nếu một đội bóng trẻ của châu Âu thuộc lý thuyết nhưng chưa thuần thục về mặt kỹ năng thì các đội ĐNA chúng ta “trị” được, nhưng một khi kỹ năng của họ đã đạt đến một mức nào đó rồi thì kiểu chơi bóng của các đội ĐNA chỉ còn biết bó tay chờ tiếng còi kết thúc trận đấu. Vì họ chơi đơn giản nhưng hợp lý nên ít tốn sức mà hiệu quả cao, còn chơi kiểu lắt léo rối rít tít mù “ngẫu hứng ngựa ô” như Inđô hoặc VN thì vui mắt đấy, nhưng tốn sức – chơi với nhau thì hay, nhưng gặp phải một đội bóng châu Âu thì…chả đi đến đâu cả!
Tớ cứ suy từ tớ ra thì biết. Ông thầy bóng bàn nọ bảo tớ “xéc-vít” cho ông ấy đỡ. Tớ ra sức mắm môi trợn mắt xoáy lên – xoáy xuống – xoáy trái - xoáy phải - quả dài - quả ngắn…nhưng ông ấy một tay chống nạnh mặt mũi tỉnh queo đỡ hết – không “bung”, không “rúc”, lại còn cười hì hì: “Thầy càng cố xoáy thì bóng trả lại càng khó, thầy càng khổ!”. Rồi vỗ vai tớ bảo: “Những miếng của thầy chỉ bắt nạt được những người tự mầy mò như thầy thôi, chứ những người được học bài bản thì họ biết tỏng là phải đỡ thế nào cho thầy bị khó nhất rồi. Có trong sách cả đấy, chẳng qua thầy không học nên không biết thôi”.
Theo tớ thì bóng đá ĐNA là bóng đá “du kích”, còn hôm nay đội Philippin trình diễn thứ bóng đá “chính quy - hiện đại” – tuy còn chưa nhuyễn, nhưng cũng đủ “trị” được “bóng đá du kích”.
Vài lời “bình loạn” trong cơn cay mũi vì bị mấy thằng Phi ranh vắt mũi chưa sạch làm cho mất mặt – mong bà con đừng cười.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 9 thành viên gửi lời cảm ơn vidinhdhkt cho bài viết trên:
Cartograph (06-12-2010), chaika (07-12-2010), hanoi (06-12-2010), htienkenzo (06-12-2010), Kóc Khơ Me (06-12-2010), LyMisaD88 (06-12-2010), Nina (06-12-2010), Old Tiger (06-12-2010), USY (06-12-2010)