View Single Post

Thay đổi nội dung bởi: cây sồi, 12-11-2010 thời gian gửi bài 16:08 Lý do: cho cân cột
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #26  
Cũ 12-11-2010, 15:58
cây sồi cây sồi is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Mar 2010
Bài viết: 222
Cảm ơn: 103
Được cảm ơn 143 lần trong 92 bài đăng
Default Một trăm lẻ một nhà thơ Nga


X.T. AK XA KÔV
1791-1859

Chàng Côdắc vùng Ural

Sự kiện có thật

Cuộc chiến thiêng liêng chống giặc thù đã đến,
Vùng Ural gửi những người con ra trận tuyến.

Một chàng trai Côdắc, lính kỵ binh loại cừ
Sống bên vợ trẻ mới vừa một năm.

Chàng yêu vợ cháy nồng, nàng yêu chồng nồng cháy,
Chàng phải chia tay với niềm vui ấy.

Ngày chia xa, chàng dặn vợ:”Em hãy nhớ thuỷ chung!”
Nàng trà lời: “Em nguyện chung thuỷ đến cùng!”.

Ba năm, vì quê hương, chàng chiến đấu với quân thù ác
Chàng diệt giặc bằng kiếm gươm và giáo mác.

Chàng kỵ binh dũng cảm luôn đi trước hàng quân
Bằng chứng những vết thương trên ngực vẫn còn nguyên.

Trận chiến hết, chàng trên đường trở về nhà cha mẹ đẻ
Vẫn nồng cháy, vẫn chung thuỷ với người vợ trẻ.

Đoàn quân đến biên thuỳ vùng Ural
Và thấy những người cha ra đón con về làng.

Chàng Côdắc của ta ôm cha thật chặt
Nhưng thấy cha lộ rõ buồn trên nét mặt.

“Cha già ơi, hãy kể con nghe chuyện gia đình ta
Về mẹ thương yêu của con, người vợ yêu dấu của con.”

Người cha già đáp:”Cả nhà vẫn khoẻ.
Nhưng con ơi, con có chuyện đau lòng đấy nhé:

Vợ trẻ con chót dại phản bội con
Nhưng vì buồn, người nó gầy quắt, héo mòn.

Thấy vợ con ăn năn, cha mẹ cùng tha thứ,
Con trai ơi, tha cho vợ đi, cha mẹ xin con đấy”.

Không trả lời. Chàng đi tiếp cùng cha,
Và rồi chàng bước vào nhà cha mẹ già.

Bà mẹ ngã vào ngực con, mắt nhoà lệ chảy,
Người vợ trẻ phủ phục bên chân chàng trai ấy.

Chàng ôm mẹ rồi cung kính cúi rạp người
Vái chào tranh tượng thánh như lệ thường.

Chợt cánh tay mạnh mẽ chàng vung gươm sắc…
Đầu người vợ trẻ đứt rời, rơi ra đất.

Chàng im lặng ôm đầu vợ lên tay
Lặng im ra quảng trường trình dân làng ngay.

Chàng loan báo với làng tội mình vừa phạm
Xin nhận tội tử hình và cái chết – chàng nhận.
Tùng Cương dịch
C.Т. АКСАКОВ
1791-1859

УРАЛЬСКИЙ КАЗАК
Истинное происшествие

Настала священная брань на врагов
И в битву помчала Урала сынов.

Один из казаков, наездник лихой,
Лишь год один живши с женой молодой.

Любя её страстно и страстно любим,
Был должен расстаться с блаженством своим.

Прощаясь с женою, сказал: “ Будь верна!”
“Верна до могилы!”- сказала она

Три года за родину бился с врагом,
Разил супостатов копьём и мечом.



Бесстрашный наездник всегда впереди,
Свидетели раны – и все на груди.


Окончились битвы ; он едет домой,
Всё страшный, всё верный жене молодой.

Уже достигают Урала брегов
И видят навстречу идущих отцов.

Казак наш объмлет отца своего.
Но в такой печали он видит его.

“Поведай, родимый, поведай ты мне
О матери милой, о милой жене!”



Старик отвечает: “ Здорова семья.
Но, сын мой, cлучилась беда у тебя:

Тебе изменила младая жена,
Зато от печали иссохла она.

Раскаянья видя, простили мы ей;
Прости её, сын мой: мы просим о ней.”

Ни слова ответа. Идёт он с отцом,
И вот уже входит в родительский дом.

Упала на грудь его матерь в слезах,
Жена молодая лежала в ногах.

Он мать обнимает; иконым святым
Как быть, помолился с поклоном земным.

Вдруг сабля взвилась могучей рукой…
Голова покатилась жены молодой.

Везмолвно он голову тихо берёт,
Безмолвно к народу на площадь идёт.

Своё преступленье он всем объявил
И требовал казни, и казнь получил.