Thế chẳng bác nào dịch bài thơ Phong cảnh của anh Maikov ạ? Thôi em đành dịch vậy...
Apollon Maikov
Phong cảnh
Tôi thích một mình thơ thẩn
Theo con đường nhỏ qua rừng;
Lần dọc vệt bánh xe hằn,
Mà đi – con đường vô tận…
Rừng thêm màu trên nền sẫm;
Thu đã tô hồng lá phong,
Xanh và rậm mướt hàng thông; -
Rừng trăn lo âu vàng vọt
Lá cây bạch dương yếu ớt
Rơi như thảm phủ mặt đường…
Ta đi mà như lội nước,-
Tiếng chân xào xạc… Tai nghe
Từng tiếng động nhỏ vọng về,
Nép dưới gốc dương xỉ rậm
Lũ nấm đỏ đứng xếp hàng
Như đội quân trong cổ tích
Tia nắng chiều vương chênh chếch…
Sông lấp lánh hiện đằng xa…
Cối xay nước rung theo nhịp
Bánh xe từ đâu nặng nề…
Rồi trên đường xe chở nặng,
Thấp thoáng hiện trong ánh nắng
Rồi lại đi vào bóng râm…
Lão già đánh xe giục ngựa,
Trên xe – em bé ngoan ngồi,
Dù ông lo, cháu vẫn vui;
Ô kìa, vẫy cái đuôi bông
Chó nhà bận rộn xoay vòng,
Trong ánh hoàng hôn nhập nhoạng
Tiếng chó sủa vang khắp rừng.
1853
Trích:
Аполлон Майков
ПЕЙЗАЖ
Люблю дорожкою лесною,
Не зная сам куда, брести;
Двойной глубокой колеею
Идешь - и нет конца пути...
Кругом пестреет лес зеленый;
Уже румянит осень клены,
А ельник зелен и тенист;-
Осинник желтый бьет тревогу;
Осыпался с березы лист
И, как ковер, устлал дорогу...
Идешь, как будто по водам,-
Нога шумит... а ухо внемлет
Малейший шорох в чаще, там,
Где пышный папоротник дремлет,
А красных мухоморов ряд,
Что карлы сказочные, спят...
Уж солнца луч ложится косо...
Вдали проглянула река...
На тряской мельнице колеса
Уже шумят издалека...
Вот на дорогу выезжает
Тяжелый воз - то промелькнет
На солнце вдруг, то в тень уйдет...
И криком кляче помогает
Старик, а на возу - дитя,
И деда страхом тешит внучка;
А, хвост пушистый опустя,
Вкруг с лаем суетится жучка,
И звонко в сумраке лесном
Веселый лай идет кругом.
1853
|