Trích:
|
Tieuboingoan viết
A. Puskin (Alexandr Sergefevitsh Pushkin), 1799 - 1837
Nhà thơ cổ điển Nga nổi tiếng thế giới, đặt nền móng cho nền văn học Nga mới. Sinh tại Maxcơva, mất ở Pêtecbua, xuất thântrong một gia đình quý tộc bị sa sút, Ông chịu ảnh hưởng phong trào ánh sáng Nga và Châu Âu và lý tưởng phái Tháng Chạp. Thơ của Ông biểu lộ lòng căm thù chế độ nông nô yêu tự do, tiêu biểu: Bài Dao Găm, 1821; Người tù, 1822; sau trường ca trữ tình Ruslan và Lutmila, 1820 là Người tù Kapkadơ, 1821. Bi kịch Boris Godunov, 1825 lên án chế độ độc đoán Nga hoàng. Tác phẩm Epghênhi-Ônhêghin, 1823, đỉnh cao của văn học Nga thế kỷ XIX. Tập truyện của Benkin, 1830; Người trạm trưởng; Trường ca kỵ sĩ bằng đồng, 1833; nêu lên mâu thuẫn giữa nhân dân và Sa hoàng. Truyện con đầm pích, 1833 phê phán thế lực đồng tiền...
Puskin chết trong một cuộc đấu súng.
Xin giới thiệu một số bài thơ nổi tiếng của Ông
|
Ngài và anh, cô và em
Nàng buột miệng đổi tiếng ngài trống rỗng
Thành tiếng anh thân thiết đậm đà
Và gợi lên trong lòng đang say đắm
Bao ước mơ tràn hạnh phúc reo ca.
Trước mặt nàng tôi trầm ngâm đứng lặng
Không thể rời ánh mắt khỏi nàng
Và tôi nói: Thưa cô, cô đẹp lắm!
Mà thâm tâm: anh quá đỗi yêu em!
1828
Thúy Toàn dịch
Gửi...
Anh nhớ mãi phút giây huyền diệu:
Trước mặt anh em bỗng hiện lên,
Như hư ảo mong manh vụt biến,
Như thiên thần sắc đẹp trắng trong.
Giữa day dứt sầu đau tuyệt vọng,
Giữa ồn ào xáo động buồn lo
Tiếng em nói bên tai anh văng vẳng,
Bóng dáng em anh gặp lại trong mơ.
Tháng ngày qua. Những cơn gió bụi
Đã xua tan mộng đẹp tuổi thơ,
Lãng quên rồi giọng em huyền diệu
Nhòa tan rồi bóng dáng nguy nga.
Giữa cô quạnh âm u tù hãm
Dòng đời trôi tù quằn quại hắt hiu,
Chẳng thiên thần chẳng nguồn cảm xúc,
Chẳng đời, chẳng lệ, chẳng tình yêu.
Cả hồn anh bỗng bừng bừng tỉnh giấc:
Trước mắt anh em lại hiện lên,
Như hư ảo mong manh vụt biến,
Như thiên thần sắc đẹp trắng trong.
Trái tim lại rộn ràng náo nức,
Vì trái tim sống lại đủ điều:
Cả thiên thần cả nguồn cảm xúc,
Cả đời, cả lệ, cả tình yêu.
1825
Thúy Toàn dịch
Người đẹp ơi! Nàng đừng hát nữa
Người đẹp ơi! Nàng đừng hát nữa
Những bài Gruzi buồn bã xót xa:
Khiến lòng tôi lại càng tưởng nhớ
Cuộc đời xưa và một bến bờ xa.
Ôi khúc ca tàn bạo của nàng
Làm tôi càng thêm nhớ lại
Chốn thảo nguyên đêm tối dưới trăng
Hình bóng người trinh nữ xa xắm, đầy thương hại.
Bao hình ảnh không phai mờ, êm ái
Giáp mặt nàng tôi đã quên đi
Nhưng nàng hát - trước mắt tôi đã lại
Biết bao nhiêu bóng dáng hiện về.
Người đẹp ơi! Nàng đừng hát nữa
Những bài Gruzi buồn bã xót xa:
Khiến lòng tôi lại càng tưởng nhớ
Cuộc đời xưa và một bến bờ xa.
1828
Hoàng Trung Thông dịch
Một chút tên tôi đối với nàng
Một chút tên tôi đối với nàng
Sẽ chìm như tiếng sóng buồn tan
Âm thầm mòn mỏi bên bờ vắng,
Như tiếng đêm thâu lạc giữa ngàn.
Ngày nào đó trên mặt trăng kỉ niệm
Nó chỉ còn là dấu vết không hồn
Giống như hình phác trên mộ chí
Nét ngoằn ngoèo một thứ tiếng xa xăm.
Tên cũ từ lâu bị lãng quên
Chẳng còn gợi lại được cho em
Tình xưa êm ái và trong trắng
Trước mối tình ai mới dấy lên.
Nhưng nếu gặp ngày buồn rầu đâu đớn
Em thầm thì hãy gọi tên lên
Và hãy tin còn đây một kỉ niệm
Em vẫn còn sống giữa một trái tim.
1830
Thúy Toàn dịch
Không đề
Hết rồi - tình đã vỡ tan
Anh hôn lần chót đôi bàn chân em
Những lời chua xót thốt lên -
Anh nghe lời đáp của em - Hết rồi
Anh không còn tự dối thôi
Nỗi sầu anh chẳng trọn đời dõi em
Chuyện tàn có thể anh quên
Tình yêu không thể đáp đền cho anh!
Trẻ trung hồn lại đẹp xinh
Mai em được biết bao tình mến yêu.
Xuân Diệu dịch
(qua bản dịch nghĩa của Thúy Toàn)