View Single Post
  #9  
Cũ 22-10-2010, 17:45
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Cảm ơn bác Nhevski, qua giọng văn, tôi đã đoán được bác là ai. Chúc bác luôn tìm được thật nhiều thời gian cho gia đình yêu quý của bác giữa những áp lực khủng khiếp của công việc
Sống chậm mỗi ngày, đó là lựa chọn của nhiều người khi thiên hạ đang đua nhau sống gấp. Sống chậm, để dành nhiều hơn, nhiều hơn thời gian cho những giá trị thiêng liêng của đời sống tinh thần.

1.Một lần, tôi tình cờ nghe một ông anh gọi điện:"Anh ơi, anh thỉnh thoảng nhớ về thăm mẹ nhé. Mẹ mới nói với em là hơn tháng rồi không thấy anh về, anh ạ".
Người anh của ông anh này thì tôi có biết. Ông là Phó một Phòng giáo dục của thủ đô, đóng ngay ở quận trung tâm. Từ chỗ làm đó, đến nhà mẹ anh ở khu tập thể Nguyễn Công Trứ, chỉ vài ba cây. Thế mà suốt hơn 1 tháng, anh không tìm được thời gian để ghé thăm người mẹ già đã trên 90 tuổi, đang sống lay lắt với một cô giúp việc trên một căn phòng tối tăm, cũ kỹ ở tầng 4 một khu tập thể không thể cũ kỹ, tồi tàn hơn. Có lẽ công việc bận bịu đã cuốn anh đi. Tôi cũng nghĩ chắc anh cũng nhãng đi sao đó, chứ về thăm mẹ là một nhu cầu bản năng của mỗi con người khi đã có một cuộc sống riêng.

2. Có lần, tôi cùng anh bạn chở một chiếc tivi về quê anh, Mỹ Đức, nay đã thuộc về Hà Nội. Lần này, anh mua tivi và dàn ăng ten mới để thay cho chiếc tivi đã cũ ở nhà mẹ. Anh là con trai độc nhất của mẹ, bố anh đã hy sinh khi anh mới được mấy tháng. Về nước, anh ở Hà Nội, lấy vợ sinh con. Anh cũng đã từng đón mẹ lên, nhưng rồi xung khắc mẹ chồng nàng dâu nên bà không sống được ở nhà anh, đành quay trở về quê. Và mấy năm qua, dù bận bịu công việc làm ăn (anh làm Trưởng phòng xuất nhập khẩu, kho vận của một công ty), tuần nào anh cũng về quê thăm mẹ. Khi thì mượn được ô tô của ai đó tự lái, còn đa phần là cưỡi con ngựa sắt. Cứ đều đặn như thế, hàng tuần. Tôi biết vậy, vì thỉnh thoảng cuối tuần lũ bạn hay tụ tập làm vài cốc, gọi cho anh thì lần nào cũng thấy tiếng anh hối hả chen lẫn tiếng xe cộ:"Tôi đang trên đường về quê ông ạ, thông cảm cho tôi, lúc khác nhé". Chơi với nhau đã 1/4 thế kỷ, biết nhau từ hồi học ngoại ngữ ở Thanh Xuân, chúng tôi càng "nể" anh hơn.

3. Có một câu chuyện tôi đọc đã lâu, trong seri sách khổ nhỏ Quà tặng cuộc sống của NXB Trẻ mua được trên Đinh Lễ. Đây là một trong vài truyện mà sức ám ảnh của nó thật ghê, tôi mới tìm được trên mạng do ai đó đã gõ gửi lên. Cũng là chủ đề về mẹ, nay xin chia sẻ cùng các bác.
Hoa hồng tặng mẹ


Một người đàn ông dừng lại trước cửa hàng bán hoa để đặt mua hoa và gởi điện hoa về cho mẹ, người đang sống cách anh 200 dặm. Khi bước ra khỏi ôtô, anh chú ý đến một bé gái đang ngồi khóc nức nở.
Anh đến để hỏi xem có điều gì không ổn và bé gái trả lời: “Con muốn mua tặng một bông hồng đỏ cho mẹ. Nhưng con chỉ có bảy mươi lăm xu, mà một bông hồng giá tới hai đô la lận”
Người đàn ông mỉm cười rồi nói: “Lại đây nào, chú sẽ mua cho con một bông hồng”. Anh mua cho bé gái một bông hồng và đặt hoa gởi tặng mẹ anh. Khi họ chuẩn bị đi, anh đề nghị được đưa cô bé về nhà. Bé gái trả lời: “Vâng ạ. Chú có thể dẫn cháu đến gặp mẹ cháu”. Cô bé chỉ đường cho anh tới một nghĩa trang rồi cô đặt bông hồng lên trên một phần mộ mới xây.
Người đàn ông quay lại tiệm hoa, hủy bỏ dịch vụ điện hoa, rồi cầm bó hoa và lái xe hơn 200 dặm để về nhà tặng mẹ anh.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net

Thay đổi nội dung bởi: hungmgmi, 22-10-2010 thời gian gửi bài 17:49
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 16 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên:
Anh Thư (08-03-2012), bachyen (08-03-2012), BelayaZima (22-10-2010), Cartograph (12-03-2012), chaika (24-10-2010), hongducanh (24-10-2010), htienkenzo (22-10-2010), mrson (12-03-2013), NISH532006 (23-10-2010), quangnam (29-03-2012), Siren (23-10-2010), Tanhia (13-03-2012), thanhnam76 (22-10-2010), Thao vietnam (22-10-2010), vexna (26-01-2013)