Ngày 27/9/2010 đại gia đình của mình đã đưa anh con bác ruột của mình là liệt sỹ hy sinh năm 1972 ở Vình Long về quê hương và chỉ cách 12 ngày - hôm kia 9/10/2010 đại gia đình của mình lại đưa được anh con bác ruột của mình là liệt sỹ cũng hy sinh năm 1972 ở Bà Rịa – Vũng Tàu về quê hương. Bao nhiêu năm nay các anh, các cháu của mình tìm kiếm, hỏi tin tức khắp nơi, cứ tưởng phải thất vọng không thể tìm được phần mộ của 2 anh “đã hy sinh tại mặt trận phía Nam” vậy mà cuối cùng đã tìm được. May quá, đúng là ơn trời, nhờ tổ tiên phù hộ, tìm được phần mộ 2 anh đưa về là cả 5 anh hy sinh ở chiến trường đều đã được trở về quê nhà, thật là phúc lớn của dòng họ nhà mình. Bác thứ tám của mình năm nay 98 tuổi thế là phần nào vơi bớt đau đớn vì con hy sinh ở chiến trường xa nhưng nay đã được đưa về quê nhà. Đảng uỷ, HĐND, UBND và UBMTTQ xã Chi Lăng Nam và nhân dân trong xã đã long trọng tổ chức lễ truy điệu và tiễn đưa liệt sỹ về an nghỉ tại Nghĩa trang Liệt sỹ của xã. Phần mộ của 2 anh đã có trong Nghĩa trang Liệt sỹ từ trước và nay đưa hài cốt các anh vào. Mọi thủ tục cũng như lần đưa anh liệt sỹ hy sinh ở Phú Yên về hồi tháng 3/2010 mình đã kể nên mình không đưa ảnh lên nữa.
Trước đây mình không tin mấy vào chuyện ngoại cảm, nhập hồn nhưng bây giờ thì mình cũng cảm thấy hình như có linh hồn thật các bạn ạ. Vì một người xa lạ, còn trẻ mà lại có thể nói những điều chỉ có những người thân lớn tuổi trong gia đình mới biết, hoặc dẫn đường cho gia đình đi tìm, nói đúng các thứ ở phần mộ có gì, người đồng đội nằm gần đó tên gì, gia đình anh ấy ở đâu... các anh mình đã báo tin với gia đình anh liệt sỹ nằm gần anh mình nhưng tiếc là gia đình anh ấy chưa đủ điều kiện đón anh ấy về năm nay.

Các anh mình đã làm lễ để xin anh ấy vui lòng cho anh mình về trước vì anh ấy ở lại rất buồn nên anh mình cũng buồn. Các gia đình chính sách vẫn còn những gia đình nghèo nên các liệt sỹ chưa được quy tập vào các nghĩa trang vẫn chưa thể về được quê hương.
Đang trong những ngày mùa thu đẹp nhất trong năm, Hà Nội càng đẹp lộng lẫy và tươi vui nhân dịp Đại Lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội.

Mình chép tặng các bạn bài thơ “Thăng Long” của nhà thơ Đỗ Trung Lai.
Thăng Long
Có một Thăng Long huyền thoại
Rồng lên từ phía sông Hồng.
Có một Thăng Long áo mỏng
Gió đùa quanh tấm lưng ong.
Có một Thăng Long Sát Thát
Tinh kỳ rợp Đông Bộ Đầu.
Có một Thăng Long thơm ngát
Mặt hoa nồng nàn đêm sâu.
Có một Thăng Long Nguyễn Trãi
Chong đèn viết sách Bình Ngô.
Có một Thăng Long mềm mại
Tựa vai ta, bước bên hồ.
Có một Thăng Long Lê Lợi
Giặc tan, trả lại gươm thần.
Có một Thăng Long mắt sẫm
Môi cười như đóa hoa xuân.
Có một Thăng Long Nguyễn Huệ
Ngựa phi trong sắc hoa đào.
Có một Thăng Long e lệ
Mắt nào góc phố tìm nhau.
Có một Thăng Long xa lắm
“Lối xưa, xe ngựa, hồn thu…”
Có một Thăng Long đang thở
Bên ta, từng phút từng giờ.
Có một Thăng Long Hoàng Diệu
Treo mình tử chiến giữ thành.
Có một Thăng Long chung thủy
Chờ nhau mấy cuộc chiến tranh.
Có một Thăng Long Cờ đỏ
Bay quanh tóc bạc Bác Hồ.
Có một Thăng Long bé nhỏ
Không bao giờ thôi mộng mơ.
Có một Thăng Long bốc cháy
Đưa tiễn trung đoàn Thủ đô.
Có một Thăng Long hờn dỗi
Bên thềm, mắt ướt như mưa.
Có một Thăng Long mũ lưới
Bộ đội vào năm cửa ô.
Có một Thăng Long dẫn cưới
Bằng cả một đoàn xích lô.
Có một Thăng Long lẫm liệt
“Pháo đài bay” rụng mặt hồ.
Có một Thăng Long răng trắng
Cắn vào quả sấu đầu thu.
Có một Thăng Long bỏ ngỏ
Giặc vào không còn đường ra.
Có một Thăng Long gót đỏ
Tóc dài bên liễu thiết tha.
Có một Thăng Long thương nhớ
Người đi mở cõi mơ về.
Có một Thăng Long thon thả
Khép hờ vạt áo ngoài kia.