Ngày 19 tháng Giêng 1943
Đêm qua ngay sau bản " tin cuối cùng" bắt đầu có buổi phát thanh. Tôi cũng đi đến đài. Nhưng lại không có giấy thông hành đi đêm. Sau đó mới biết là đêm ấy người ta không kiểm soát giấy thông hành. Nhưng tôi lại sợ đến muộn. Vì trung tâm của đài ở cách xa chúng tôi. Tôi không biết trước rằng buổi phát thanh trên đài kéo dài cho đến tận ba giờ sáng.
Nhưng ngồi nhà, tôi đã ghi hầu hết những người phát biểu. Đồng chí công nhân nói.
-Tôi biết vào cái giây phút này không một người nào ngủ cả-(Đồng chí ấy nói đúng, còn ai có thể ngủ được vào cái giờ này nữa).
Ôn-ga béc-hôn nói:
-Vào tháng Giêng năm ngoái, lúc chôn những người đồng đội của mình xuống mảnh đất băng giá, chẳng có nghi thức quân nhân và lúc cúi mình trên mộ đồng chí thay vào lời vĩnh biệt, chúng tôi thề: " Vòng vây nhất định sẽ bị phá! Chúng ta nhất định thắng!"
Chị công nhân Mu-khi-na nói:
-Tôi vừa dự cuộc mít tinh ở phân xưởng hay nói đúng hơn là những cuộc mít tinh của các phân xưởng trong nhà máy chúng tôi. Thế này là thế nào các đồng chí ! Không nói được. Không nói lên lời. Chúng ta phải làm việc tốt hơn nữa. Nhưng ngay bây giờ chúng tôi đang xây dựng những công sự mới . Vì việc này chúng tôi đã được thưởng phần thưởng cao nhất của chính phủ.
Đồng chí Xu-vô-rôp, công trình sư của các nhà máy Ai-xcai-a nói:
-Hiện nay vào cái giờ này, lúc mà tôi đang nói chuyện trước các bạn đây thì anh em công nhân lò thép chúng tôi đang chuẩn bị chế tạo ra một loại máy hỗn hợp mới. Đồng chí Xta-lin muôn năm! Chúng ta hãy vì tên tuổi của Người mà chiến đấu, công tác và quyết giành lấy thắng lợi!
Đồng chí Gơ-ru-dơ-đép nói:
-Thưa các đồng chí! Thưa toàn thể đồng bào! đến hôm nay quân thù đang nghìn lần nguyền rủa đã thấy rõ lực lượng hùng mạnh của Hồng quân, đã thấy rõ sức mạnh phi thường của nhân dân Nga chúng ta. Chúng ta hãy nâng cốc chúc mừng Lê-nin, nhà chiến lược vĩ đại nhất trong lịch sử của chúng ta. Chúng ta hãy nâng cốc chúc mừng đồng chí Xta-lin, người kế thừa tinh thần của Lê-nin!
Er-lư-kin, chiến sĩ lái máy bay nói:
-Bọn phát xít đã chuẩn bị huy chương " đánh chiếm Lê-nin-grát" cho đám binh sĩ của chúng. Chúng đã nhiều lần đến thành phố của chúng ta trên những chiếc Gioonh-ke và Mét-séc-sơ-mít của chúng. nhưng bầu trời của lê-nin-grát trước kia, hiện nay, sau này mãi mãi vẫn là bầu trời của nhà nước Xô-viết. Đồng chí Xta-lin của chúng ta muôn năm!.
Chiến sĩ Xvét-côp nói:
-Cho phép tôi báo cáo tình hình chiến đấu của các chiến sĩ trong trung đội chúng tôi tham gia vào cuộc phá vây Lê-nin-grát. Cách đây hai hôm, chúng tôi tấn công vào xóm công nhân. Xe tăng của chúng tôi xông thẳng vào quân địch. Theo sau xe tăng là cả tiểu đoàn chúng tôi. Anh em hô to " Vì thành phố Lê-nin!" chúng tôi xông thẳng vào quân phát xít . Chúng tôi đánh tan chúng, bọn rắn độc trong một vị trí có lực lượng mạnh nhất, ở đó mỗi ngôi nhà là một pháo đài.
Lúc tiến công có một viên đạn địch rơi xuống đầu tôi, mặt tôi đầy máu. Tiểu đoàn trưởng ra lệnh tôi phải về trạm quân y ở tuyến sau. Tôi nói " đồng chí chỉ huy, cho phép tôi ở lại trận địa đến khi nào nhiệm vụ chiến đấu của chúng ta hoàn thành"
Sáng sớm ngày 17 tháng Giêng, chúng tôi đánh chiếm được xóm công nhân. Khi đó tôi mới về bệnh viện dã chiến. Trong cuộc chiến đấu giành lại thành phố Lê-nin này tôi bị thương ba lần. Tôi đã đổ máu ba lần để đồng bào được sống dễ dàng hơn . Để giành lấy thắng lợi cuối cùng của chúng ta, tôi xin sẵn sàng cống hiến cả đời mình cho đến giọt máu cuối cùng.
Ta-ni-a Xe-rô-va nữ công nhân của nhà máy X. Nói:
-Ôi! Cái đêm hôm nay sao mà vui sướng! Đã từ lâu chúng tôi chờ mong nó. Và cuối cùng nó đã đến rồi! Chúng ta đã chặt đứt cái thòng lọng đen tối mà quân thù muốn dùng bóp chết thành phố chúng ta.
Các đồng chí ! Chúng ta cũng là những người tham gia cuộc tiến công vĩ đại này. Công nhân chúng tôi trong nhà máy suốt mười ngày, mười đêm liên không ngủ, không nghỉ đã sửa chữa lại những xe cơ giới chiến đấu. Những xe máy đã ra mặt trận để chiến thắng !.
Tất cả những lời phát biểu đó được xen kẽ bằng những bài thơ và bài hát.
Tôi viết cho tờ báo nước ngoài một bài báo nhan đề:
" Các đội quân ta đã nối liền nhau"
Đoạn cuối cùng của bài báo tôi viết:
"Ngay cả những giờ phút hiểm nghèo nhất trong những cuộc oanh tạc và pháo kích ban đêm, các xí nghiệp Lê-nin-grát vẫn không ngừng hoạt động các ca đêm. Chỉ một nhà in thôi một đêm đã có đến bốn mươi bảy công nhân bị thương vì mảnh bóng đèn vỡ, kính cửa rơi và tường bị đổ.
Cả tuần này, trước khi phá vây, Lê-nin-grát vẫn sống như tất cả mười sáu tháng qua. Đêm nay có hai buổi hoà nhạc lớn, trình bày tác phẩm của Trai-cốp-xki và Scơ-rai-bin. Ở nhà hát quân đội diễn ra vở kịch "Người Nga" của Xi-mô-nốp. Ở nhà hát nhạc kịch trình diễn vở "Biển cả", lấy đề tài trong sinh hoạt của các thuỷ thủ biển Ban-tích. Trên tờ báo "Sự thật Lê-nin-grat" ngày 14 tháng Giêng chúng ta thấy có bảng tổng kết thành tích học tập học kỳ I năm nay trong cá trường học; 60 phần trăm học sinh đạt loại "ưu tú" và "giỏi". Tuy cách đây ít lâu một em nói với tôi là em bị một điểm hai môn toán vì bom.
"Trong những ngày này một nữ sinh lớp bốn trường tiểu học số 49 đọc một bản báo cáo trước học sinh tiểu học trên đài phát thanh với đề tài: "Chim bồ câu-nhà nhiếp ảnh quân sự". "Em Vô-va Ki-xê-lốp thuộc trường số 52 kể chuyện em dạy con chó hộ lý"
Ngày 17 tháng Giêng La-la một em gái lên bảy tuổi nói với mẹ rằng, ngày mai hoặc ngày kia, vòng vây nhất định bị phá dỡ. Em nói đó là tin do đơn vị bộ đội đã kết nghĩa với vườn trẻ nói cho các em biết "Các chú phá vỡ vòng vây sẽ đem bánh gừng đến cho chúng con ăn" bé La-la nói với mẹ như thế.
Và đêm 18 tháng Giêng khi trên đài phát thanh báo: "Vòng vây đã bị phá vỡ" thì La-la mặc quần áo ngủ nhảy từ trên giường xuống. Run lên vì lạnh và xúc động, em bé của Lê-nin-grát trèo lên ghế để đứng cao lên rồi lên tiếng đọc một bài thơ mà em đã học thuộc ở vườn trẻ: "Bọn Hit-le không thoát khỏi bị báo thù".
Các đêm trăng tuyết rơi ngày 18 rạng ngày 19 tháng Giêng 1943 ấy không khi nào phai trong trí tưởng tượng những ai đã sống qua đêm đó. Có người già hơn, có kẻ trẻ hơn. Tất cả chúng ta đều đã nếm đau thương và vui sướng, mỗi người một mức độ khác nhau.
Chúng ta còn hưởng niềm hạnh phúc đánh bại hoàn toàn nước Đức Hít-le, quét sạch quân thù ra khỏi đất nước. Nhưng còn niềm vui này, niềm vui giải phóng Lê-nin-grát chúng ta sẽ không bao giờ quên.
"Nhà máy, công trường, cơ quan uỷ ban phòng không, các khu nhà, khu phố, bệnh viện hộ sinh, trại thương binh… Cả thành phố đều truyền đi một tin ngắn ngủi: "Quân ta đã nối liền với nhau rồi!".
"Như vậy có nghĩa là binh đoàn mặt trận Lê-nin-grát từ phía ấy đã nối liền được với đội quân của mặt trận Vôn-khốp đang tiến về Lê-nin-grát. Như vậy có nghĩa là vòng vây đã bị phá".
|