Ðề tài: Nhật ký Leningrad
View Single Post
  #115  
Cũ 21-09-2010, 07:51
nthach nthach is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,631
Cảm ơn: 1,404
Được cảm ơn 4,719 lần trong 1,656 bài đăng
Default


Ngày 24 tháng Năm 1942

Lại đến thăm chị em Men-đê-lê-va là viện nhi khoa ở khu phố Vư-bor-xki. Khu phố trải qua nhiều đau đớn ! Thực vậy, cái học viện này ở vào chỗ thật vô cùng nguy hiểm: bên trái là nhà máy sản xuất mìn, bên phải là doanh trại bộ đội. Và ngay cạnh đấy là cái cầu nối con đường sắt đi Phần-lan. Tất cả những cái đó đều là mục tiêu cả.
Men-đê-lê-va có ba chị em đều đã đứng tuổi cả rồi. Cả ba người đều là bác sĩ, đều tốt nghiệp ở trường Đại học Y khoa số 1 ra cả.
Người chị cả Giô-ri-Ar-lô-vna là một vị viện trưởng lớn tuổi đã làm việc lâu năm ở học viện nhi khoa này. Học viện này chính là con đẻ của chị, là tác phẩm của chị.
Viện này là một thành phố nhỏ, y như trường Đại học Y khoa số 1 của chúng tôi. Ở đây nuôi dưỡng những em bé rất béo khỏe, chữa cho một số em ốm. Chính học viện đã tự túc làm ra những thứ nước hoa quả cho các em ăn. Giúp ý kiến cho các bà mẹ và đào tạo những bác sĩ nhi khoa.
Tại đây có phòng chữa bệnh lao phổi, ở đây có em sau một thời gian ngắn lại lành, khỏe đến nỗi bà mẹ đến mà không nhận ra, còn suýt ta thán là đã trả nhầm đứa bé. Đó là những học viện trước khi xảy ra chiến tranh. Nhưng bấy giờ phòng khám và chữa bệnh vẫn còn làm việc. Tuy thức ăn bằng sữa thì rất bị hạn chế. Tất cả các khoa một ngày chỉ được có hai trăm gam kem sữa. Họ phân phối đúng là tính từng giọt.
Ngoài ra còn có sữa đậu nành và sữa bột pha nước thêm vào. Ấy thế mà nhiều cháu bé trông khỏe khắn. Có đứa trông rất hồng hào.
Cháu Ác-ca-sa Phê-đô-tốp mùa đông gầy yếu và không nhúc nhích đến nỗi người ta đã làm sẵn tờ giấy khai tử. Đứa bé hình như không còn hy vọng gì sống được nữa. Bây giờ thằng bé ấy đã hồng hào béo phính ra và giọng thì to hơn ai hết.
Du-ra Dô-lô-tôi cũng khá lắm rồi. Mẹ nó chết ngay khi sinh nở. Bố nó ở ngoài mặt trận, viết về những bức thư tạ ơn.
Trong những căn phòng của trẻ con sang sủa. bàn ghế chia làm ba cỡ (theo ba lứa tuổi): bé tí, bé và bé vừa. Hệt như trong truyện cổ tích.
Chúng tôi đến vào buổi sáng. Đêm qua khu vực học viện bị pháo kích rất dữ dội. những ngọn cây dương liễu như bị dao cắt ngang. Những thanh thép trên nóc nhà cũng bị bắn gãy bay từng mảnh cắm vào cành cây. Hơn ba nghìn mét vuông kính cửa sổ vừa lắp sau trận pháo kích trước, bây giờ bay đi hết.
Trong một gian dài hai màu trên tường treo các bức chân dung Qui-vi-ê, Vôn-te, Bo-na-pac, Niu-tơn,Rut-xô, Đác-uyn và những người khác nữa. Trong ngôi nhà này toàn là trẻ em đẻ thiếu tháng. những trẻ em này có đứa phải nuôi trong thẩu đựng rượu đệm đầy lông cừu, có đứa nuôi trong ống tay áo bông.
Trong viện có một khoa độc nhất chuyên nghiên cứu về trẻ con đẻ thiếu tháng. Có một thằng bé khi mới đẻ ra chỉ nặng có sáu trăm năm mươi gam. Chụp ảnh nó nằm cạnh cái bình sữa, cái bình sửa còn to hơn nó. Khi đầy tuổi tôi đã được giải nhất trong cuộc thi trẻ em khỏe.
Người ta dùng cái ống nhỏ với cái phễu bằng thủy tinh để cho trẻ em thiếu tháng ăn. Cái ống ấy được đưa thẳng vào dạ dày đứa bé tới một đoạn dài nhất dịnh. Khoảng cách rất ngắn, nhưng nếu sâu hơn thì không được vì sẽ xảy ra bệnh vàng da.
Phòng thí nghiệm ở đây (phát đạn đại bác rơi ngay cạnh) đang thu dọn. Người ta mang đi những dụng cụ vỡ, quét những mảnh vụn, chùi những lớp bụi dày cộm. Thế mà tất cả những thứ này vừa mới được sắp đặt lại sau một mùa đông rất rét.
Về mùa đông, trong phòng thí nghiệm nhiệt độ xuống mười độ âm. Không thể nào làm việc được. Do đó mà phòng thí nghiệm được chuyển sang một căn buồng nhỏ có lò sưởi để sưởi các chất phản ứng dễ bắt lạnh nhất.
Phòng thí nghiệm về mùa rét còn lo lọc từ dầu gai do học viện dự trữ được bằng phương pháp hóa học (180 kilô-gam) thành mỡ để phân phối cho những người công tác ở bệnh viện dùng làm thức ăn.
Bây giờ đây đang chuẩn bị tu sửa lại. và tôi nghĩ những người làm việc ở đây có chuyển số mỡ đã lọc rồi thành dầu gai không.
Trong lúc pháo kích không một đứa bé nào bị thương. Chúng được đưa xuống hầm với những cái đệm bé tí của chúng. Bỗng đèn tắt và trong lúc nằm trong bóng tối chúng nói luôn miệng: " Chúng cháu ở đây, đừng giẫm lên nhé".
Ngày đêm hôm đó, cũng ở trong một căn phòng trú ẩn có ba đứa trẻ ra đời: hai gái một trai. Vich-to nặng hai cân rưỡi.
Những chiến sĩ tập ném lựu đạn gỗ trên cánh đồng Mác. Sau đó họ lại cầm cuốc vỡ đất để trồng rau.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
sad angel (23-09-2010)