Ngày 23 tháng Năm 1942
Một chị thanh niên công nhân viết thư cho bạn gái ngoài mặt trận về việc thu dọn mùa xuân ở Lê-nin-grat: "Đến ngày mồng 1 tháng Năm này thành phố của chúng ta sẽ chói lọi như một viên đá quý." Bức thư viết tiếp " Mình tập hợp một số chị em lại và nói với họ: " Này các bạn trong trường hợp hiện nay, chúng ta không chỉ làm đúng mức mà phải làm vượt mức".
Khu vực bệnh viện của chúng tôi cũng được quét dọn rất sáng sủa, ngăn nắp, đến nỗi không nhận được ra nơi này nữa. Người ta bảo còn sạch hơn hồi chiến tranh. Chỗ để những đống rác trước kia thì nay biến thành vườn ra rồi.
Cái nhà ăn một tầng của sinh viên bây giờ đổi thành "Nhà ăn bồi dưỡng". Hiện nay khu phố nào cũng có mấy cái nhà ăn như thế.
Những con người xanh xao, kiệt sức, yếu ớt (bệnh thiếu chất dinh dưỡng cấp hai rồi) lle bước vào đấy, chói mắt vì ánh nắng xuân. Hình như chính họ cũng ngạc nhiên là họ còn sống sót. Khi họ ngồi xuống nghỉ, họ xắn quần, vén tay áo lên cho mặt trời chiếu vào. Nắng chữa bệnh xấu máu.
Nhưng ở Lê-nin-grát còn có một loại người không đi lại được, cũng không cử động được nữa (họ mắc bệnh thiếu chất dinh dưỡng cấp ba). Họ nằm liệt ở những căn phòng lạnh giá suốt mùa đông, những nơi mà bây giờ mùa xuân cũng không đủ sức len đến được.
Những thầy thuốc trẻ tuổi, những sinh viên các trường Đại học Y khoa, các nữ y tá phải đến những ngôi nhà như thế. Những người ốm nặng phải đưa đến bệnh viện. Bây giờ chúng tôi có gần hai nghìn chiếc giường mới đặt ở những ngôi nhà này, ngay trong phòng trước kia là sản khoa: Trẻ con sinh ra quá ít, hầu như không có nữa.
|