Ðề tài: Nhật ký Leningrad
View Single Post
  #107  
Cũ 21-09-2010, 07:48
nthach nthach is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,631
Cảm ơn: 1,404
Được cảm ơn 4,719 lần trong 1,656 bài đăng
Default

Ngày 18 tháng Tư 1942

Thời kỳ theo dõi bệnh thương hàn đã qua rồi. Bệnh không thể xảy ra nữa. Cô sinh viên bị bệnh đã khỏi. Nhà tôi cho rằng (trước kia anh đã nghĩ như thế) đây không phải là bệnh thương hàn.
Hôm nay tôi và Ma-ri-ét-ta đến khu tập thể của sinh viên để kiểm tra vệ sinh ở đó.
Trong những hành lang trước kia vẫn dải thảm và đặt bàn ghế đan bằng mây, bây giờ chống trải và lạnh cóng. Có một chỗ còn treo chiếc hàn thử biểu như chế giễu mọi người.
Chúng tôi bước vào một phòng đúng lúc sinh viên đang chặt chiếc bàn tròn bằng gỗ hồng. Một chiếc chân bàn đang cháy trong lò sưởi. Một sinh viên đang nhóm lò. Một sinh viên khác ngồi trước cửa lò, trên một cái bàn tròn đặt ngay dưới sàn, đang đọc to bài học. Anh chị em sinh viên đang chuẩn bị thi tốt nghiệp. Người nào cũng mặc áo khoác lông, đầu đội mũ. Rát nhưng ánh nắng mặt trời chiếu vào những gương mặt xanh xao, gầy guộc và đã từ lâu không rửa. Thế nhưng kết quả kỳ thi lại rất tốt. Đấy là điều kỳ lạ.
Chúng tôi đi tìm người quản lý khu nhà tập thể cũng là một sinh viên đã tốt nghiệp. Thấy anh ta trong một căn phòng tương đối ấm cúng, chất đầy những đồ đạc. Ngồi cạnh lò sưởi, anh ta không mặc áo khoác mà chỉ mặc một chiếc áo bông thôi. Anh quản lý chậm rãi đưa những ngón tay đã lạnh cóng lên chữa đồng hồ. Trên mặt bàn bầy những cái bánh xe con, mấy cái đinh ốc nhỏ, bộ kim đã tháo rời ra.
Anh quản lý này bị bệnh thiếu máu. Chắc là anh ta đã kiệt sức vì những cái hành lang kia, vì bàn ghế bị phá hủy mà anh ta không còn sức để trông nom nữa. Và anh ta chỉ còn cách là ẩn mình trong cái xó tĩnh mịch này với vài ba cái bánh xe con bên cạnh lò sưởi, dưới ánh nắng mùa xuân.
Nhưng rồi anh ta cũng trả lời tất cả các câu hỏi của chúng tôi. Anh còn cho chúng tôi biết là sinh viên định tìm cách giặt giũ quần áo.
Trên đường về chúng tôi đi trên băng con sông Car-rơ-pốp-ca giữa hai bờ trên mặt sông là những đống tuyết và rác rưởi. May mà người chúng tôi nhẹ. Dưới chân chúng tôi, bên dưới lớp băng này tôi cảm thấy có nước chảy rồi.
Mọi vật đều rực rỡ, chói lọi. Lạnh của băng thấm qua giày vào chân. Nhưng mắt lại chói chang vì ánh sáng. Giồng như trầm mình vào một bể tắm băng và ánh nắng.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
sad angel (23-09-2010)