Ngày 15 tháng tư 1942
Tôi vẫn ở đây. Vì đường bay không làm việc-mýa bay không bay được. Vắng lặng trong thành phố và ở mặt trận cũng im ắng.
Công việc tản cư của bệnh viện đã xong xuôi. Việc di chuyển trên băng hồ La-đô-ga đã trở lên nguy hiểm rồi. Bây giờ chúng tôi hoàn toàn bị cắt đứt khỏi lục địa. Băng đã tan, mà nước thì không có.
Tôi bị mất ngủ, vắng lặng như đè nặng lấy tôi. Ngay cả tiếng súng cũng hầu như ngừng hẳn, ít nhất cũng tại khu phố chúng tôi. Ngay máy bay của chúng ta cũng không bay nữa. Chắc là do đường bay.
Chợp tối, tôi cùng Ma-ri-ét-ta đi dạo trên cầu Grơ-na-đa đi qua khu nhà tập thể đau thương (trước kia là trại lính nơi thi sĩ Bờ-lốc đã sống. Ở đấy đã sạch sẽ lắm rồi. Từng đống rác đổ xuống sông nằm trên mặt băng sông Nê-va. Chỉ lúc băng tan là nước sẽ mang rác rưởi ra ngoài biển khơi.
Hôm qua lần đầu tiên tôi đọc những mẩu chuyện huyền bí của Bai-rơn qua bản dịch của Bu-nin. Tuy về hình thức tất cả những cái này chắc là hoàn toàn không phải như vậy nhưng về bản chất tôi tin rằng rất đúng. Và điều này là vĩ đại.
|