Ngày 10 tháng Tư 1942
Nửa đêm tôi tỉnh giấc vì một nỗi kinh sợ và nỗi buồn suýt làm tim tôi như ngừng đập.
Nhà tôi đi lê từng bước, trông anh mà phát sợ, thay đổi rất nhanh. Công việc của bệnh viện ngày càng xấu đi. Bây giờ lại đang có một căn bệnh thương hàn. Cũng may đấy là một trường hợp duy nhất. Có lẽ rồi bệnh ấy sẽ qua đi thôi.
Nhưng cũng có những tin vui. Những chuyến xe đi hồ La-đô-ga mà chúng tôi hằng lo lắng đã sang tới bờ bên kia từ lâu rồi. Họ có thể tin được là họ sẽ không trở lại nữa. Điều mà họ rất sợ.
(Tôi nghe hình như lò sưởi của chúng tôi đã cháy. Chị Ép-phơ-rô-xi-ni-a đi chôn cất chồng mãi vẫn chưa về).
Trong bệnh viện vẫn như trước kia không có nước. Không có biểu đồ hệ thống dẫn nước (trên nhà máy nước thành phố cũng không tìm ra). Những người quản lý của chúng tôi đâm thọc vào mọi chỗ, mọi vòi nước, đốt nó lên bằng mấy giọt dầu quý. Và sau đó mới rõ rằng đốt chỉ vô bổ mà vấn đề là không có nước. Còn làm thế nào được nữa! Việc này thật giống như khi không tìm thấy tĩnh mạch mà cứ tiêm bừa vào thân thể người ta.
Trên bàn của tôi có một quả địa cầu nhỏ, quà tặng của một người bạn. Trước đây tôi rất muốn có quả địa cầu này nhưng tìm mãi không ra. Trên vòng tròn nam cực của quả địa cầu bao nhiêu kinh, vĩ tuyến tập trung ở đấy (cả mùa đông, nó nằm trong khu nhà tập thể bị bắn sập).
Tôi lấy bút chì đỏ vẽ "kinh tuyến" của riêng tôi. Song khi nào tôi có thể gặp lại nói ? Ôi! tôi làm sao biết được. Hôm qua tôi chỉ viết được hai đoạn thơ.
Ýnghĩ rằng ngày mai tôi có thể ở Mát-xcơ-va rồi đối với tôi hình như chỉ là ảo tưởng. Trong ảo tưởng thôi sao. Nhưng có lẽ đúng hơn hết là không phải ngày mai.
|