Ðề tài: Nhật ký Leningrad
View Single Post
  #103  
Cũ 21-09-2010, 07:46
nthach nthach is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,631
Cảm ơn: 1,404
Được cảm ơn 4,719 lần trong 1,656 bài đăng
Default

Ngày 9 tháng Tư 1942

Đêm yên tĩnh và một ngày yên lặng ( về mọi mặt) bắt đầu.
Học viện giống như một tổ ong bị bay mất một nửa. Trong các lớp học của bộ môn chúng tôi không có lấy một người. Chị Ep-phơ-rô-xi-ni-a về chôn cất chồng. Nhà tôi chống gậy, nhấc từng bước chân mọt cách khó khăn đi xuống thang gác. vắng lặng.
Bên ngoài cửa sổ là một ngày màu xám. Chỗ nào cũng có nước, mọi thứnhư chảy tan ra. Thậm chí có một con chim nhỏ nhảy trên cành cây cũng quay cái đầu bé tí như một cái gì không yên phận. Tiếng nó kêu trong im vắng lọt qua cửa kính. Tuyết nằm kia đang hấp hối hơi thở cuối cùng.
Nhà tôi nói rất hay rằng mùa xuân này trong những sinh vật còn sống sót ở Lê-nin-grát chỉ có thực vật là no nê, bởi vì chỗ nào cũng có nước.
Chiều tối hôm qua, vợ chồng tôi đến khu nhà tập thể của anh em sinh viên nơi đang bị bệnh thương hàn. Nhà tôi không cho tôi vào. Thế là tôi đi dạo để chờ anh ra.
Tôi qua cầu Grơ-na-đa rồi quay trở lại. Bộ mặt thành phố trông đến thương tâm. Phố xá vắng tanh những đổ nát, những chiếc sân nứt nẻ, những bức tường đổ mất một nửa treo trong vắng lặng, những bãi hoang đầy nước. Những hàng người cô độc một mùa xuân nhếch nhác đang đi qua.
Hôm qua Lê-li-a và In-na đã đi tản cư trong chuyến xe cuối cùng trước khi băng tan trên hồ La-đô-ga. Bà mẹ chi đã chết rồi.
Chị Ma-ri-et-ta bảo là ở nhà ga người ta có cảm giác hình như cả thành phố tìm cách thoát đi trước khi hồ La-đô-ga băng tan.
Mấy chữ " băng hồ La-đô-ga" mới trừu tượng làm sao, khi vào hồi đầu tháng Năm năm ngoái chúng tôi ra về từ nhà hát rực sáng, ấm áp và tràn đầy âm nhạc, nơi U-li-ra-nô-va đóng Ju-li-et và Ba-la-lin trong vai Đôn-Ki-sốt mới nhộn làm sao!.
Ra khỏi nhà hát say sưa vì nhạc, ấm lên vì những động tác tuyệt đẹp, chúng tôi rét cóng đang đứng chờ xe điện, người nào cũng mặc áo bông, đứng quay lưng về chiều gió. Chung quanh mọi người nhắc lại câu: "Băng trên mặt hồ La-đô-ga đang tan cho nên trời lạnh". Và trong chí tưởng tượng của tôi hiện ra một tảng băng sặc sỡ như trong vũ kịch, tắm trong ánh sáng, trong rực rỡ đang trôi trên những làn sóng xanh. Còn bây giờ thì...
Ban ngày
Rất có thể đến sáng sớm ngày kia tôi sẽ đáp máy bay đi Mát-xcơ-va. Bao nhiêu là việc. Bây giờ tôi là nhà văn của Lê-nin-grát.
Sao mà tôi muốn viết bản trường ca
Trả lời kèm theo trích dẫn