Ngày 18 tháng Tư 1942
Một ngày đầy lo âu và náo động. Cả đêm học viện chuẩn bị để tản cư. Chúng tôi chuẩn bị ra ga tiễn nhưng đến phút cuối cùng thì không được đi vì xe hỏng. Thế là chúng tôi không chào tạm biệt Ni-cô-lai I-va-nô-vich, A-lê-na và cả mọi người. Những bức thư của tôi do đó mà cũng không nhờ họ mang đi gửi được.
Trông dáng nhà tôi thật là đáng sợ, anh đi lại khó nhọc lảo đảo. Nhưng cái đáng nhất là khuôn mặt anh. Tôi chưa hề thấy sắc mặt con người lại như thế, một màu vàng xám tro với đôi gò má xương đỏ.
Tôi thương anh quá, đến ứa nước mắt
|