Ngày 31 tháng Ba 1942
Không có hôm nào tệ hơn hôm nay nữa. Một trong những ngày khổ nhất của tôi ở Lênin-Grát.
Hôm qua chúng tôi dọn đến gian buồng mới. Nó tiếp tôi một cách kinh khủng: Tôi mất ngủ suốt đêm. Cảm xúc không tự tin và xáo động-bần thần quá. Chúng tôi rồi sẽ ra sao đây. Gian-na rồi sẽ ra sao? Tôi không biết nữa. Điều chủ yếu là bản trường ca tôi viết ra sao, tôi không biết. Toi thấy hình như nó giống một kho tàng trong rừng như trong một chuyện thần thoại. Mà những con đường đi đến đấy ngày càng phải nấp đi. Tôi chặt một bụi cây, phát quang con đường thì ngày hôm sau nó trở lên rậm rạp hơn, hoang vu hơn.
Tôi khuân đồ đạc mệt lử ra. Chưa kịp khiêng giường đến nên đêm qua tôi ngủ trên đi-văng. và cái ý nghĩ trên chiếc ghế này chị Xô-phi-a Va-xi-li-e-vna xấu số nay đã chết rồi cũng thường ngủ ở đây, làm tôi không tài nào nhắm mắt được. Khoảng một giờ sáng thì bắt đầu có tiếng nổ ( ở rất xa). Tôi cứ tưởng đó là bom và vì không có loa truyền thanh nên chúng tôi không nghe báo động.
Căn nhà lạ với những tiếng nổ xa đã làm tôi sợ khiếp, một cơn sợ mà cả đời tôi chưa từng trải qua.
Ở Gơ-kha-ri-ép hay ở Xít-nư hay bất cứ nơi nào tôi chưa bao giờ gặp một cơn sợ như vậy. Người tôi run lên, tê cóng, mà nhà tôi thì như trêu ngươi cứ ngủ ngon lành. Tôi gọi anh, anh bảo: " Việc vặt, việc vặt ! Em ạ !".
Tôi bỏ mặc anh, đi xuống chỗ tực ban phòng không ở bên dưới. Nhưng ở đó không hiểu tại sao cửa lại khóa rất chặt. Đêm trăng sáng như ba ngày dưới ánh trăng và tuyết. Tôi quay trở về: Tuyết xuân mềm mại ! Những hàng cây đứng như trong mùa táo ra hoa.
Đã có tới hàng trăm lần, tôi ngồi đọc tiểu thuyết Pháp. và thật lạ lùng những câu chuyện trong sách ấy, cả cuộc sống những tình yêu ấy ở đâu đó trên Ri-ve-e ở Ni-xơ hiện ra như trong một giấc mơ.
Ni-cô-Lai I-va-nô-vích đến báo tin: Các lớp học năm thứ nhất và thứ hai của học viện ản cư khỏi Lênin-grát. Thời hạn là trước ngày 10 tháng Tư. Khi hồ la-đô-ga còn đóng băng. năm thứ ba và năm thứ tư ở lại. Nhà tôi ở lại đây với sinh viên. Và tôi cũng ở lại với chồng tôi.
10 giờ đêm.
Buồng đã được dọn dẹp xong. nhưng một cảm giác thiếu tự tin và hồi hộp làm tôi không yên tâm được. Chúng tôi rồi sẽ ra làm sao đây? Tôi rồi sẽ ra sao? Tôi không biết nữa.
Tôi không biết gì hết. Tôi thấy nặng trong lòng và kinh hãi lắm. Tôi viết về điều này không một chút hổ thẹn giả dối nào. Tôi khiếp sợ. ma-ri-ét-ta kể rằng hôm nay giặc Đức tiến rất gần vào thành phố. Chắc tôi đã cảm thấy điều đó rồi tuy là tôi không biết. Chúng đưa đến một khẩu đội pháo binh đường sắt rất mạnh và bắn vào thành phố.
|