Ngày 22 tháng Ba 1942
Hôm qua lúc 3 giờ sáng (không sai một phút) thì địch bắt đầu pháo kích thành phố, vào khu vực chúng tôi. Chúng tôi chưa nghe tiếng rít thì đạn đã nổ dồn. Có sáu quả đạn sáu mươi ly rơi vào khu vực chúng tôi. Hai quả làm sập ngôi nhà bếp một tầng của chúng tôi. Phát đạn xuyên qua mái rơi xuống nền nhà, giết chết một thanh niên công nhân chữa ống dẫn nước. Một viên đạn khác đã cắt mất chân một em bé, con của người hộ lý.
Đạn làm sập ngôi nhà xác, làm hỏng một giảng đường ( may mắn làm sao trong đó lại không có người) phá nát một giá sách, nhỡng bản mẫu ngâm trong rựợu bị bắn trúng bay tung lên. Vợ chồng tôi đã đi xem những tiêu bản đó, nhưng lại chưa xem hết.
Tôi còn nhớ, tôi lặng lẽ xem từng chiếc lọ thủy tinh, ngoài lọ có dán giấy viết: " Gan", "Tim", "Cật". nhưng đến chỗ cái nọ trên đó viết "Mũi", nhìn trong chất nước trong suốt đố nổi lên nửa cái đầu của một thanh niên với gương mặt đầy đặn tôi bỗng lùi ngay xuống cầu thang làm nhà tôi theo không kịp. và bây giờ người thanh niên đã chết ấy lại chết lần thứ hai nữa.
Hai phát đạn rơi ngay trước cửa sổ chúng tôi. căn nhà nhỏ của chúng tôi lại nứt thêm ở chỗ cạnh lò sưởi. Mọi thứ đều lung lay. Tôi và Ma-ri-et-ta khoác áo măng tô đứng đấy không biết nên chạy đi hay là ở lại.
Ống dẫn nước ở nhà bếp lại bị hỏng vì đợt pháo kích (hay là không phải nó gây ra). Nhà tôi rất thật vọng.
Ngay cả niềm lạc quan không gì lay chuyển nổi của anh cũng bị rạn nứt giống như tường nhà chúng tôi.
|