Ngày 12 tháng Ba 1942
Buổi tối
Những ngày trôi qua nhanh. Phải viết, viết và viết không được lãng quên vì những bức thư cay đắng của Gian-na. Vì ăn uống đói khát ( bây giờ càng khó khăn mà chịu đựng điều này) hay ngược lại vì những tiếng chuông điện thoại từ báo " Sự thật" , vì những hy vọng vào lời khen những chương thơ của tôi gửi về Mát-xcơ-va. Không có cái gì làm bận tâm tôi. Tóm lại là như Ve-ra-In-be nào đó đã nói một lần: " Bạn không vui nhưng bạn viết… bạn hạnh phúc ở trong lòng, bạn hãy viết đi".
Thư của Gian-na gửi cho nhà tôi viết:" Đến tối thằng bé bắt đầu hiếng mắt và ngoẹo đầu. Đó là bệnh viêm màng não. Con là người đầu tiên bắt trúng bệnh đó. Trong đời con, con cũng đã từng mắc bệnh đó, con liền nhận ra ngay.
Trong giờ phút đó con hiểu là hết rồi, chỉ mong một điều là cháu bé không bị dằn vặt lâu nữa.
Con không muốn kể cho bố nghe những giờ phút cuối cùng, con không thể nào viết ra được.
Trong mấy tiếng đồng hồ, cháu bé thổi hết ba túi dưỡng khí. Và nó chắc là lịm đi rồi.
Con chôn cất nó theo kiểu ở nông thôn: "Cột chiếc quan tài nhỏ bé lên chiếc xe trượt tuyết đưa ra nghĩa địa. Và chúng con đã trở lên thân thuộc với thành phố này, vì nó đã che chở cho chúng con".
Thật là đau đớn, hầu như không tài nào đọc tất cả những điều đó. Giờ đây tôi phải làm việc thật nhiều để khuây khỏa đi.
|