Ngày 20 tháng Hai 1942
Tôi như đọc ngốn ngấu những dòng chữ của bức thư nhận được hôm qua. Tôi thấy như những hàng chữ này nhảy múa lên: "Chúng con không thể nào chịu được một điều bất hạnh lớn là Mi-sen-ca đã chết. Cuộc sống của chúng con ở Si-xtô-pôn bây giờ hình như hoàn toàn vô nghĩa và trống rỗng. Bởi vì cái làm cho chúng con đến đây đã không còn nữa. Căn nhà nhỏ của chúng con và xung quanh sao mà trở lên vắng lặng như thế… có thể chúng con sẽ đáp chuyến tàu thủy đầu tiên về Mát-xcơ-va".
Tôi đọc hết bức thư. Tôi để lại. Sau đó tự nhiên tôi lại cầm bức thư đọc lại một lần nữa với một hy vọng mờ ảo là tất cả những chuyện ấy chỉ là mộng mị. Nhưng không, tất cả đều là sự thật.
|