Ngày 12 tháng Hai 1942
Tôi rất lo cho nhà tôi. Trông anh xanh xao quá. Anh rất gầy và thường rét run, đi lại chậm chạp phải chống gậy. Hai tay lại càng tê hơn. Những lòng tay đỏ và lại phủ lên. Da căng ra như da thuộc và ngời lên.
Tôi viết chương hai bài thơ chậm nhưng cũng hay như chương đầu. Vẫn chẳng có tin tức gì của Gian-na cả. Tôi tự an ủi mình là: Có thê là có thư nhưng nó nằm ở đống thư tại một phòng bưu điện chúng tôi thôi. Có thư đấy, nhưng không đến đấy thôi. Nhưng người khác vẫn nhận được thư. Phong cảnh thành phố thật khủng khiếp.
Tôi đã gặp sáu hay bảy người chết trên xe trượt tuyết. Hai hay ba nằm trong quan tài. Hai cái xác (một đàn ông và một đàn bà) nằm trên đường phố. Chúng tôi đi về vẫn thấy cá còn nằm đấy. Thành phố không có chim tuy hôm nay trên sông Nê-va có ba con chim không phải quạ, không phải sáo nhảy trên băng uống nước. Báo trước một mùa xuân sớm.
|