Ngày 26 tháng Giếng 1942
Lần đầu tiên tôi phải khóc, vì ức và buồn. Tôi vô ý làm đổ xoong cháo đặt trên lò. Chồng tôi cố nuốt mấy thìa cháo trộn lẫn tro.
Đến nay vẫn chưa có bánh mì. Tuy thế tôi vẫn làm được ba câu thơ đoạn kết của chương "ánh sáng và hơi ấm".
Hầu như không bao giờ tôi viết hay như thế. Nhưng đêm không ngủ, những ngón tay đau như bị kim châm. Lúc đầu là những chiếc kim bé rồi lớn dần và đâm đau hơn. Rồi cả bàn tay tê dại. Hai cánh tay chết dần.
|