Ngày 13 tháng Giêng 1942
Tối rồi. Chỗ chúng tôi không có đèn. Song tôi lại cần viết ngay những điều mà ngày hôm nay hai tôi đã nghe được, đó là tiếng còi tầu đầu tiên trong cả thời kỳ bị bao vây.
Tất cả chúng tôi chạy ra sân nghe lại xem có đúng hay không?
Yên lặng. Băng giá. Tuyết nằm im. Chúng tôi đứng và nghe ngóng, Cạnh tôi là tiến sĩ Pe-giar-xcai-a. Bà gợi tôi nhớ tới mẹ đã quá cố. Không phải chỉ khuôn mặt mà cả dáng người. Chúng tôi cùng lắng nghe rồi nhìn nhau. Đúng là tiếng còi xe lửa.
Đúng là đường sắt trên mặt băng mà có người đã nói với chúng tôi chạy qua hồ La-đô-ga đã bắt đầu hoạt động. Rồi những chuyến tầu sẽ chở lương thực từ hồ La-đô-ga vào thành phố. Đó là sinh mệnh của chúng tôi. Có thể đó là cứu tinh của chúng tôi.
|