Ngày 9 tháng Giêng 1942
Gần 2 giờ trưa.
Pháo kích dữ dội. Chồng tôi đang chấm thi với các sinh viên ở buồng bên. Tôi bình tĩnh.
Gian-na con gái của tôi. Tôi cố không nghĩ đến nó nhưng không thể được. Thư nó gửi đến còn dễ sợ hơn là bất cứ trận pháo kích dữ dội nào. Nó quay cuồng làm sao. Thật là đáng thương. Nó gửi con vào nhà trẻ, Tưởng rằng như vậy là tốt. Bây giờ lại đón con ở đấy về vì con mắc bệnh đậu mùa. Theo nó nói thì nhẹ thôi. Nhưng một đứa bé lại chịu đựng nhiều như vậy có quá không?
Gian-na viết: " Thằng bé rất xinh, rõ ràng là nó đã lớn, sắp đầy tuổi tôi rồi. Nhưng gầy gò quá mà vẫn chưa mọc răng-thật đau lòng quá. Tất cả những áo cộc, áo ngắn lúc mới đẻ thằng bé vẫn mặc được. Tuy rất ngắn nhưng bề ngang lại vừa…"
Tôi vừa xem thư vừa suy nghĩ:" Thằng bé đội cái mũ nằm như thế nào. Tại sao tôi lại để thằng bé đi? Nhưng tôi có thể làm gì hơn được? Chồng tôi an ủi tôi và tôi cũng cảm thấy là mùa đông sắp qua rồi, lúc đó sẽ dễ chịu hơn.
Mọi người đều nhận thấy là chồng tôi rất gầy. Tôi cố gắng dành cho anh phần của tôi-vì tôi cần ít hơn. Tất nhiên cái đó đối với anh cũng chưa đủ.
Đã công bố bức công hàm của đồng chí Mô-lô-tôp gửi cho các đồng minh chúng ta tố cáo những hành động dã man của giặc Đức ở vùng chúng chiếm đóng. Tôi chưa được đọc bức công hàm ấy mà ra-đi-ô thì không nói. Nó vừa phát ra tiếng gì đó. Thì ra đó là đài truyền thanh của địa phương đang thử máy.
Đợt pháo kích đã ngừng.
|