Ngày 7 tháng Giêng 1942
Không có đài, không có báo. Hôm qua dây nói nội thành trong khu vực của chúng tôi hoàn toàn bị cắt đứt. Không rõ ở các nhà khác thế nào. Chắc ở đâu cũng vậy. Thành phố chết dần như con người mà lần lựpt tất cả các bộ phận trong cơ thể không làm việc nữa…Lúc đầu thì dây nói trong nhà tư bị cắt, bây giờ thì đến các cơ quan. Nhưng thành phố đứng vững; phải đứng vững.
Tôi đi nghe bài giảng của giáo sư Tu-sin-xki về "bệnh đói"-cái tên thực đúng của nó.
Cơ thể gồm có mỡ và bắp thịt. Mỡ, lớp mỡ-đó là cái áo ấm của chúng ta. Bắp thịt, đó là nhà máy sản xuất nhiệt. Khi nào mất cái áo ấm và "nhà máy nhiệt" không làm việc nữa thì chết. Đến lúc đó chúng ta sẽ ăn bắp thịt của mình, ăn đến cái "kho dự trữ". Thể trọng ngày một giảm đi. Nhiệt độ trung bình hạ thấp xuống chỉ trong một ngày.
Gan, đó là cái kho lương thực của người. Một lá gan bình thường nặng 1.500gam. Lá gan của người đói chỉ có 700 gam.
Bên ngoài của bệnh đói biểu hiện qua bệnh phù thũng hoặc là gầy đét đi.Ở người phù thũng thì máu dần loãng ra. Chính máu cũng phù lên.
Da khô đi, không có mồ hôi và mỡ. Người thẫn thờ. Nét mặt có một biểu hiện đặc biệt. Chất Gluy-cô tiêm vào mạch hay là uống có tác dụng phục hồi sức khỏe rất hiệu nghiệm. Chẳng phải vô bổ mà những diễn viên vũ kịch sau một tiết mục biểu diễn lớn phải ăn 50 gam gluy-cô.
Người đói rất cần chất các-buya nghĩa là bánh mì. Chính vì thế mà viện sĩ hàn lâm sinh vật học của chúng ta Páp-lốp nói: "Các cơ quan trong cơ thể của chúng ta rất thông minh, nó cần những gì có lợi cho nó"
Trong các thứ mà tôi quan tâm đến, tôi được biết vì sao chúng tôi lại không bị dịch sốt phát ban. Thì ra đó là vì thành phố bị bao vây. Siêu vi trùng mới không vào được, còn cái cũ trong này thì nó đã yếu đi, " ngắc ngoải" rồi. Và như thế cũng cái vòng vây đang giết thành phố lại cứu nó khỏi bị dịch
Có người nói các đơn vị của tướng Me-re-xcốp đến ngày 10 tháng Giêng sẽ đến Lênin-grat. Ừ, thì cho không phải đúng ngày mồng Mười là ngày Mười lăm, ngày Mười hai hay cuối tháng đi nữa cũng được. Miễn sao có đến là tốt rồi.
Có lẽ không có cái gì làm cho người ta xúc động hơn là cuộc gặp gỡ của nhân dân thành phố với quân đội lần này. Có lẽ trong lịch sử chưa hề có và cũng không thể có nữa.
Không ai biết tí tin tức nào. Không nhận được một chữ nào của các con cả. Chắc đường dây thép cũng bị bom làm đứt rồi. không biết chúng có còn sống không? Có nhận được tiền tôi gửi cho không?
Ngày 27 tháng Giêng Mi-sen-ca tròn một tuổi. Mong sao đến ngày ấy (có thể sớm hay không?) thì vòng vây sẽ bị phá vỡ.
Buổi tối-6 giờ 15 phút.
Lại pháo kích. Thoạt đầu tôi cứ ngỡ là người ta ném củi. Nhưng rồi củi cứ rơi liên tiếp. Sau đó tôi mới nghĩ: "Ở đâu ra lắm cùi thế?" và liền hiểu ngay, đó là pháo kích!
|