Ðề tài: Nhật ký Leningrad
View Single Post
  #59  
Cũ 20-09-2010, 12:03
nthach nthach is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,631
Cảm ơn: 1,404
Được cảm ơn 4,719 lần trong 1,656 bài đăng
Default

Ngày 6 tháng Giêng 1942

Hôm nay lần đầu tiên tôi đến phòng cấp cứu.
Tôi đi qua hai phòng tắm, ở đó có các bể nước sạch nhưng chẳng ai tắm cả.
Trên nền nhà của buồng đầu, một xác đàn ông trần truồng nằm trên cái cáng.Một bộ xương còn tròn trịa hơn. Còn đây là một cái gì chẳng phải phải là hình hài còn máu thịt đâu. Trên họp ngực sâu mà khô như cái cốc, có một mảnh giấy viết tên họ người chết. Tôi không đọc mảnh giấy này.
Mắt người chết vẫn mở. Mặt bị râu phủ kín, một thứ râu mà chẳng loại dao nào cạo nổi. Cái mũi dài trông rất kinh. Trong gian buồng thứ hai để một dãy cáng. Đó cũng là những xác chết đàn ông và đàn bà. Sự gày tọp đi làm họ không phân biệt tuổi tác , là đàn ông hay đàn bà nữa.
Tôi ngạc nhiên là trên chân của xác chết đầu tiên, ở dưới đầu gối còn có máu, một chút máu. Chắc là người này bị ngã. hay là người này bị thương vì cái gì. Tôi nghĩ thầm: " Thế nào? Có nghĩa là trong cơ thể người này đã có máu? Đã có sự sống sao?"
Còn trong tất cả những buồng và hành lang khác, trên ghế dài, trên cáng và ngay cả trên nền nhà, người ngồi, người năm la liệt. Thực ra đó là những xác chết. Khác chăng chỉ là họ mặc quần áo. Trên khuôn mặt họ chỉ có hai con mắt là còn sống. Họ cứ ngồi như vậy hàng bao nhiêu tiếng dodòng hồ. Có hai chị bác sĩ qua lại giữa những người đó. và bản thân các chi cũng chả khác gì xác chết.
Ở đây không chữa cho ai cả mà chỉ cho họ ăn uống. Tất cả những người này đều có một bệnh chung là đói. Trên một chiếc ghế dài có một công nhân nằm đó còn sống. Anh ta cố gắng cử động cái lưỡi lắp đi lắp lại một câu: " Mười bẩy năm … mười bẩy năm trong sản xuất…"
Trên chiếc ghế dài khác có một bà già. Có lẽ không phải bà già, mà như một cái xác rồi. Chỉ đôi mắt là còn sống. Hai môi tím bầm, bà nằm nghiêng. Bên cạnh bà có cái gì cũng không phải gậy mà cũng không giống nạng và một cái túi không. Chắc là từ chỗ xếp hàng mua thực phẩm bà vào thẳng đây.
Giữa cảnh kinh khủng đó cũng lọt vào những tên bịp bợm ốm giả. Chúng cũng bị đói nhưng chưa đến nỗi sắp chết. Bọn chúng vì đĩa cháo mà đến đây đi qua cả thành phố, tranh lấy một miếng ăn của những người kia trong cái buồng tắm ấy.
Liệu còn có đủ sức để chờ đến ngày phá vòng vây không? Và liệu còn độ bao nhiêu người sống sót để vui mừng là họ còn sống?
Trả lời kèm theo trích dẫn