
20-09-2010, 12:01
|
|
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
|
|
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,631
Cảm ơn: 1,404
Được cảm ơn 4,719 lần trong 1,656 bài đăng
|
|
Năm 1942
Ngày 1 tháng Giêng 1942
Hôm qua chúng tôi đón Năm mới hai lần. Lần thứ nhất vào lúc 5 giờ chiều ở hội nhà văn, trước tiên chúng tôi tổ chức một tạp chí nói, sau đó thì ăn cơm tối với những thứ mà chúng tôi đổi bằng sổ thực phẩm.
Chúng tôi đến Hội nhà văn qua những đường phố vắng giá băng. Chúng tôi đi qua sân xe điện, ở đó không có một chiếc xe nào chạy ra cả, qua xưởng làm bánh mì nơi mà hàng ngày cung cấp cho chúng tôi được tí chút bánh, qua chiếc ô tô buýt bị mảnh đạn xuyên thủng. Bên bờ sông có hai chiếc tàu còn đang đóng dở, trông thật bi thảm, im lìm. Phía trước chúng tôi là một đống băng khổng lồ của thành phố, phía sau chúng là dòng sông Nê-va đã bị băng phủ kín.
" Tạp chí nói" ở Hội nhà văn được tổ chức ở phòng khách.
Mấy thanh củi bập bùng trên sàn đá và trên bàn có một ngọn nến. Lạnh vô cùng.
Đến lượt tôi. Tôi ngồi gần vào cây nến lấy bản thảo ra và đọc chương đầu của bài trường ca tôi làm ( tôi chưa xác định tên bài thơ là gì). Đây là lần đầu tiên tôi đọc bài thơ này trước mọi người. Lúc đọc đến đoạn tôi nguyền rủa bọn Đức phát-xít , tôi bị nghẹt thở. Tôi phải ngừng lại ba lần và phải bắt đầu lại.
Sau bữa cơm chiều chúng tôi lại về nhà theo con đường cũ. Trời tối như bưng.
Tối đến chồng tôi ra hiệu bánh mì. Trên đường về anh lại gặp báo động. Bom lại nổ ở cạnh quảng trường. Anh ôm bánh mì lấp vào cổng một nhà gần đó. Tôi ngồi ở nhà rất lo cho anh.
Đến 12 giờ đêm chúng tôi lại xuống tầng dưới, đến phòng của bác sĩ trưởng , mang theo chai rượu nho trắng cuối cùng. Chúng tôi rót rượu ra cốc và lẳng lặng uống cạn. Thực ra chúng tôi còn muốn ngồi nữa. những có chuông điện thoại reo. Đó là máy nói trong nội bộ bệnh viện. Bác sĩ trực nhật ở phòng xác nhận báo cáo rằng ở chỗ ông ta hiện có 40 người chết, nằm ở hành lang, và trong bể tắm. Ông ta không biết làm gì nữa. Bác sĩ trưởng đi đến đó chúng tôi ra về và đi nằm.
|