Ngày 25 tháng Mười hai 1941
Sáng sớm hôm nay lúc I-va-nô-vna mang củi về, qua nét mặt chị tôi biết ngay là có một việc gì khác thường. Chị kể lại rằng lúc trời còn chưa sáng hẳn chị đã ra đi. Lúc đến cửa hàng bánh mì, chị gặp một người lạ ở quảng trường Tôn-xtôi vừa đi vừa khóc, vừa cười rồi ôm đầu. Chốc chốc lại đứng lại rồi lại nói mê sảng. Y như người mất hồn ấy. Lúc đầu tôi tưởng có lẽ người này đang say rượu (nhưng lấy đâu ra rượu?) hay là bị bệnh thần kinh, Lúc đến cửa hàng bánh mì chị mới hiểu: thì ra tiêu chuẩn bánh mì được tăng lên. Và người đó là một trong những người đầu tiên biết được tin đó.
Đài không làm việc vì không có điện. Còn báo thì ra chậm đến hai ngày. Thậm chí đến ba ngày mới thấy. Chính vì thế mà mọi người nghe tin tăng khẩu phần bánh mì ở ngay quầy hàng. Câu chuyện về anh chàng nào đó và chị I-va-nô-vna là như thế.
Người nào mặt mày cũng hớn hở. Khắp nơi chỉ nghe một câu "tăng lên rồi!"
Mỗi ngày công nhân được cấp từ 250 gam lên 300 gam. Nhân viên được 250 gam. Tôi và chồng tôi sẽ nhận hai xuất 600 gam bánh mì một ngày.
|