Ðề tài: Nhật ký Leningrad
View Single Post
  #25  
Cũ 20-09-2010, 11:49
nthach nthach is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,631
Cảm ơn: 1,404
Được cảm ơn 4,719 lần trong 1,656 bài đăng
Default

Ngày 26 tháng Chín 1941

Lúc báo động anh em thương binh bình tĩnh nhưng buồn rũ. Cái cảm giác mình không còn sức và không cử động được giày vò họ. Số lớn anh em không thể nhích được một bước.
Vừa rồi tôi ngồi trên chiếc ghế đẩu ở giữa phòng bệnh và đọc truyện ngắn Mác-xim Go-rơ-ki cho anh em nghe. Bỗng còi báo động rú lên. Đạn cao xạ bắn đầy trời. Bom nổ ầm ầm, cửa kính rơi loảng xoảng.
Tôi ngồi trên chiếc ghế không có chỗ tựa, cũng chẳng có cái gì để dựa. Xung quanh là cửa sổ, cửa sổ… còn những người bị thương, những người đã kiệt sức tự nhiên nhìn cả vào tôi, một người còn khỏe mạnh, xem tôi như thế nào. Còn tôi tập trung hết ý chí chờ tiếng nổ qua đi rồi tôi lại đọc, chỉ chú ý là làm sao giọng đọc khỏi run.
Nhưng khi đến nhà, người tôi bủn rủn vì cơn khiếp sợ vừa qua tôi phải đi nằm đến nửa giờ.
Các chiến sĩ đều biết chuyện quả bom ấy, song chỉ nói qua. Họ có biết cho đến bây giờ quả bom ấy vẫn nằm đấy chưa nổ hay không?
Trả lời kèm theo trích dẫn