Ngày 24 tháng Chín 1941
Chồng tôi bảo là bài nói chuyện của tôi trên đài có đăng lại trên báo "Sự thật". Tôi đã đọc nó. Theo tin của Thông tấn Tass thì nó ở khắp nơi. Và tôi rất sung sướng, tự hào.
Sáng hôm nay (thật tuyệt vời, cái gì cũng màu vàng) khoảng mười giờ, chỉ mấy giây trước lúc báo động, một quả bom rơi xuống khu vực chúng tôi nhưng không nổ. Bây giờ nó vẫn nằm sâu dưới đất.
Quả bom rơi gần phòng khám bệnh, bên cạnh giếng phun nước. Đội công binh đào cả một ngày mà vẫn không có cách gì lôi được nó lên. Đành phải gác lại ngày mai. Quả bom rất to-qua mảnh vỡ đuôi nó đủ biết. Xe điện không chạy qua chỗ chúng tôi, người đi bộ không được đến. Chúng tôi bị phong tỏa. Phòng hộ sinh và phòng mổ số 1 gần quả bom rơi phải chuyển đi nơi khác.
Điều lạ nhất là tôi hầu như không cảm thấy bị choáng. Trong phút đầu tôi chỉ cảm thấy ở một nơi xa nào đó một cái gì như tấm cửa nặng đập vào. Căn nhà bị rung nhưng chẳng đáng sợ. Ở những dãy nhà khác người ta bảo rung chuyển rất mạnh.
Lê-li-a cùng với mẹ và con gái rời căn nhà bị bom đến ở chỗ chúng tôi ở phố Pê-sốt-xnai-a. Bây giờ tôi sẽ thường đến đó.
Hằng ngày tôi đến phòng mổ số 2 để đọc sách cho thương binh nghe. Ở đó có hai buồng. Tôi đọc Mác-xim Go-rơ-ki, Nê-cra-xốp và Mác Tuen. Anh em rất thích những truyện của Mác Tuen. Và bài thơ "Ai sống sung sướng ở nước Nga" của Nê-cra-xốp.
Đôi khi anh em thương binh nặng ngủ thiếp đi hay suy nghĩ việc riêng. Nhưng dù sao thì anh em cũng thích có người đến chuyện trò với họ. Họ buồn bã nói về kỹ thuật của bọn Đức, về việc quân ta còn ít máy bay và xe tăng quá. Có một anh cứ thầm thì nhắc đi nhắc lại mãi một cách khổ sở nhưng sôi nổi:
"Xe tăng, nếu chúng ta có nhiều xe tăng!".
Một sĩ quan cụt chân, bị thương gần Kin-ghi-xép nói: "Tôi sẵn sàng nhận thêm thương tích, chỉ mong là chúng ta thắng lợi!".
Người thứ ba cũng bị thương ở chân với chiếc huy chương "Dũng cảm" cài lên áo ngủ một cách dễ thương nói: "Phải đuổi cái loại bọ ấy đi". Đấy là anh nói về máy bay phát-xít.
Anh thứ tư nói về hầm hào chiến đấu: "chúng không để đất yên ổn" và thêm "một cuộc tấn công vô nghĩa".
|