Ðề tài: Nhật ký Leningrad
View Single Post
  #23  
Cũ 20-09-2010, 11:48
nthach nthach is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,631
Cảm ơn: 1,404
Được cảm ơn 4,719 lần trong 1,656 bài đăng
Default

Ngày 23 tháng Chín 1941

Tôi đã nhìn thấy tòa nhà sáu tầng ở phố Pút-sơ-cốp-xki bị một quả bom xuyên từ nóc đến nền, thế mà nó vẫn đứng, tuy nền bị nứt nẻ. Mái nhà đã bị tung hết như cái bỏ bánh mì chửa bỏ lò vậy.
Đi qua đấy chúng tôi thấy từ trên gác sáu người ta lấy thừng buộc chiếc đi-văng đang thả dần xuống. Chiếc ghế từ từ bỏ xuống, treo lơ lửng trong khoảng trống. Bọn Đức dùng một chiến thuật mới, chúng ném bom phá trước, khi tòa nhà bị tan ra và không có gì chống đỡ nữa chúng ta mới ném bom cháy xuống. Quân y viện đã gặp tình trạng ấy. ở đó rất nhiều thương binh bị chết.
Hôm nay bác sĩ trưởng của chúng tôi nhận lệnh: "Bên cạnh giường mỗi người bệnh nặng phải có một cái cáng. Trong mỗi buồng phải có thang dây".
Cạnh chúng tôi có một khu nguy hiểm đó là doanh trại uân đội. Số là khu đó chỉ lấy một phần làm nhà tập thể cho sinh viên, số nhà còn lại do quân đội sử dụng. Ở đấy những hòm đạn đại bác thường được tải đến khi thì bằng xe điện, khi thì bằng sà-lan trên sông Ca-rơ-pô-vca. Trên bờ sông êm đềm này, cách nhà xác của bệnh viện không xa là một khẩu đội pháo. Những nơi đó bọn Đức bay trên không nhìn thấy hết.
Trên bờ bên kia, trong những lùm cây là chỗ để bóng phòng không với những quả dự trữ. Đấy cũng là láng giềng nguy hiểm đối với viện quân y. Ngay cả viện quân y nữa. Vì bọn phát-xít cố gắng hết sức đến ném bom vào những nơi này.
Tại sân trại lính, một cậu bé chỉ vào hố bom và chỗ cậu ta đứng nói với chúng tôi: "Cháu đã đứng ở chỗ kia". Tôi đã hiểu rằng chẳng có gì bảo vệ cả. Mọi việc là may rủi thôi. Chỉ phải đề phòng mảnh kính, đó là điều duy nhất có thể làm được.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
sad angel (23-09-2010)