Ngày 20 tháng Chín 1941
Hôm qua là một ngày vô cùng nặng nề: nhiều người chết và nhiều đổ nát. Bom đạn và tàn phá ở mọi nơi trong thành phố.
Chúng tôi đến thăm Lê-la nửa giờ sau khi hai quả bom rơi xuống phố Ra-dơ-ie-gia-i-a. Một quả rơi vào lòng đường giữa các dãy nhà ở phố Ban-sôi Mat-xcốp-xki, một quả rơi vào sân. Ngôi nhà của Lê-la bị hai quả bom này hủy hoại. Cạnh đấy tất cả đã bị đổ nát, và người ta khiêng những người chế và bị thương ở đó ra.
Sân đầy những mảnh kính và gạch ngói vỡ. Ngay trong phòng ở, trên sàn nhà cũng đầy những mảnh sơn, vôi vữa và đất vách, cứ như đang sửa chữa. Trong gian buồng bên cạnh, nơi bà Di-na Ô-xi-pô-vna, mẹ của Lê-la ngồi, lò sưởi bị sụp đổ.
Cả gian buồng trông khủng khiếp.
Lê-la là đồng hương của tôi, người Ô-đet-xa. Chúng tôi biết nhau từ thuở bé. Tôi nhớ lại chị ấy ở Pa-ri vào mùa thu năm 1913, một cô gái vui tươi, trẻ trung, thanh lịch. Chúng tôi đi cả đoàn, dạo chơi, ngồi đu quay trong tiếng nhạc. Cùng ngồi với nhau trên ghế, cùng ăn hạt dẻ, cùng ngắm Pa-ri trong lá rụng và ánh đèn mới lên buổi tối.
Giờ đây Lê-la đã có con gái tên là In-na. Một cô gái đẹp và khắc khổ, mơ ước trở thành hoa tiêu những chuyến tàu đi xa.
Khi chúng tôi đến Ra-dơ-ie-gia-i-a thì Lê-la đi làm vắng. Bà Di-na Ô-xi-pô-vna ra đón chúng tôi, giẫm lên đổ nát.
Hôm nay tôi gặp một thiếu tá vừa đáp máy bay từ Mát-xcơ-va đến, lại bay ngay về. Anh kết thúc câu chuyện: "Nhất định Lê-nin-grát phải là của chúng ta không thể nào để mất được". Rồi anh giải thích tại sao. Mặc dầu tất cả đều đã rõ ràng và người ta cũng đã nói như thế hàng chục lần rồi, nhưng được nghe một người đã từng ở Ê-li-na đến để khẳng định điều đó thì là một điều sung sướng, cần thiết và đặc biệt quan trọng.
Hôm qua bom cháy đã thiêu hủy mất một số bệnh viện như bệnh viện Cui-bư-sép-xcai-a, bệnh viện A-lêch-xan-đrốp-xcai-a và hai quân y viện khác.
Khói ở quân y viện trên đại lộ Xô viết bốc lên cứ như đốt dầu lửa.
Hôm qua bom rơi ở phía chợ trong xóm mới. Người ta khiêng 50 người ở trong đó ra. Một em bé gái lên bảy bị thương đau quá rên mãi, vì một châm em bị na-pan đốt cháy. Người ta an ủi em là chẳng bao lâu sẽ đỡ. Sau đó người ta tiêm thuốc mê cho em rồi cưa cái chân đó của em đi. Khi tỉnh dậy em nói: "Tốt quá, bây giờ không đau nữa rồi". Em bé gái ấy không biết là em đã bị mất một chân.
|