Ðề tài: Nhật ký Leningrad
View Single Post
  #20  
Cũ 20-09-2010, 11:43
nthach nthach is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,631
Cảm ơn: 1,404
Được cảm ơn 4,719 lần trong 1,656 bài đăng
Default

Ngày 19 tháng Chín 1941

Đêm tĩnh mịch đến kinh hoàng. Hình như thành phố không thở; nằm trong bóng tối và chờ đợi. Rồi buổi sáng lại đến.
Chúng tôi nghe đài phát đi bài tùy bút của Ê-ren-bua viết về tình hình mặt trận phía tây. Bài tùy bút hay và công việc ở đó tiến hành tốt quá. Còn ở đây…
Ê-ren-bua nói rất hay: (Thắng lợi đang biểu hiện bằng đôi cánh, nhưng nó có một chân nặng nề. Thắng lợi đang nhích dần đến trong bùn lầy và máu. Giành lấy thắng lợi phải gian khổ". Đúng là như vậy.
Trong đầu óc tôi hình như có một "bãi mìn" và không thể bước vào đấy. Gian-na và Mi-sen-ca là một "trận địa". Ngôi nhà gỗ trong khu rừng thông và bạch dương ở Pe-re-den-ki-na cũng là một "trận địa". Nhưng dù sao thì bây giờ tôi không muốn ở đấy. Tôi lại mong ở mặt trận, nhưng ở nơi nào mà chúng ta đang thắng.
Chiều chiều ở đây, trong bệnh viện này, những người bị thương nặng khẩn khoản "đưa chúng tôi xuống hầm". Họ lo lắng hơn cả những người chưa từng chiến đấu bao giờ.
Ngoài sân vẫn mùa thu vàng ấy. Nhưng cây gì thả lá vàng rơi đầy những con đường nhỏ của bệnh viện. Hôm nay lại có một nhà thương chuyển đến đây: trạm quân y của Hải quân. Ở đây bây giờ tập trung nhiều thương binh quá. Thật nguy hiểm vô cùng! Chính bọn Đức ném bom xuống những nơi như thế này.
Hôm qua người nào đó gọi khu Pê-trô-grát này của chúng tôi là "hậu phương an toàn". Nhưng nếu đây là "hậu phương" đối với pháp binh địch thì không phải đổi với không quân của địch. Tình hình buổi sáng nay đủ chứng minh điều đó.
Dũng cảm cũng dễ lây giống như sự hèn nhát.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn nthach cho bài viết trên:
sad angel (23-09-2010), Siren (21-09-2010), tieuboingoan (02-11-2010)