Ngày 18 tháng chín 1941
Hôm qua chúng tôi đến khu nhà tập thể của sinh viên. Trời tối. Ở phía chân trời có hai tia nắng hồng. Khu nhà tập thể của sinh viên ở vào trại lính Ge-re-na-di-a cũ. Ngày nào A-lêch-xan-đrơ Blôc đã sống ở đây. Bố dượng của ông ta là sĩ quan.
Cạnh bờ sông Nê-va êm đềm là chiếc cầu Gre-na-de, những tòa nhà bên kia sông (đặc biệt là ngôi nhà có mái dốc) in hình dưới nước, lấp lánh màu hồng, màu xám, một chiếc xà lan bập bềnh, trong tất cả cái này có cái gì giống phong cảnh Hà Lan. Nó còn gợi tôi nhớ tới một nơi ở Cô-pen-ha-vơ. Ở đấy bên cạnh một bến tàu có cái kho lúa mì cổ kính, những con chim bồ câu sạch sẽ béo tốt đang nhặt những hạt thóc rơi.
Dọc sông Nê-va ở bên trái trại lính cũng vẫn là cái vtrơn Bách thảo ấy.
Trại lính-là tòa nhà độ sộ với những bức tường hết sức kiên cố. Căn nhà hầm của ngôi nhà (ở đấy có con mèo đen hoang) hình như xây lên để làm hầm trú ẩn.
Một ý nghĩ, một câu hỏi: Liệu Lê-nin-grat có đứng vững không?
|