Ngày 16 tháng 9 1941
Có cái gì nhức nhối trong lòng khi nghe giọng nói tươi mát của một người đàn bà nói ngắn gọn: "Máy nói phải cất đi cho đến khi chiến tranh chấm dứt." Tôi định phải đối nhưng nghĩ lại có nói cũng chẳng được. Sau đó ít phút chuông điện thoại réo lên, một lúc sau lại im đi, mãi … cho đến khi chiến tranh chấm dứt.
Căn phòng bỗng lặng đi trở lên lạnh lẽo, đầy lo lắng. Nó bị cách biệt với toàn thành phố. Cùng một lúc máy nói ở mọi nơi đều bị cắt. Chỉ các cơ quan, (đặc biệt quan trọng) Viện nghiên cứu, nhà thương mới được để lại.
|