Ðề tài: Nhật ký Leningrad
View Single Post
  #15  
Cũ 20-09-2010, 11:40
nthach nthach is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,631
Cảm ơn: 1,404
Được cảm ơn 4,719 lần trong 1,656 bài đăng
Default

Ngày 13 tháng chín 1941

Hôm qua, quãng 10 giờ đên ôtô chúng tôi bị đoàn xe vận tải quân sự ngăn đường gần vườn bách thảo.
Trăng vẫn chưa lên. Đêm ngột nhạt, tối mò và đầy mây. Ôtô đến đón chúng tôi để chở một số đồ dùng đến trường Đại học Y khoa, vì bây giờ chúng tôi sống nửa ngày ở đó.
Khi chúng tôi thu dọn đồ đạc thì bóng tối dầy đặc ập đến. Xe vận tải đỗ đầy phố hết sức hỗn độn. Chúng nằm ngang đỗ dọc, leo lên hè, lên cầu, cái nọ dí mũi vào cái kia. Chỉ huy đoàn xe biến đi đâu mất.
Bác lái xe của chúng tôi vừa mới bật đèn pha lên một tí thì có tiếng người nào đó giận dữ hét lên ngay: "Tớ không thích nhìn cái thứ ánh sáng đó đâu. Nào tắt ngay đi!" Bác lái xe của chúng tôi rụt rè trả lời: "Tôi cũng chả thích đâu, ông bạn thân mến ạ, nhưng chả nhìn thấy gì cả".
Ngay sau đó lại bắt đầu báo động. Tiếng còi rầu rĩ, rú lên trong bóng tối. Lập tức ở trong những đám mây thấp vọng lên tiếng rít độc ác. Biết chạy đi đâu: đằng trước, đằng sau vấp phải xe vận tải hạng nặng, chỉ nghe thấy tiếng va chạm nhau. Cuối cùng đằng trước có cái gì chuyển động, nổ bùng bục, những chiếc xe vận tải chuyển bánh. Đi được hai ba thước. "Dừng lại!" một chiếc xe con đi thẳng vào phía chúng tôi, hai đầu xe suýt chạm vào nhau. Thế là phải tránh nhau, chạm vào xe nào đó. Cuối cùng rồi cũng đi được.
Chúng tôi đi theo con đường bên trái bờ sông ca-rơ-pốp-ca. Bác lái xe bảo: "Chả nhìn thấy chiếc cầu bắc qua sông đâu cả. May mà không rơi xuống nước!" thế vẫn chưa đủ đâu.
Dò dẫm mãi, cuối cùng cũng lên được cầu (thì ra cầu ở ngay chỗ con sông Ca-rơ-pốp-ca chảy ra sông Nê-va) nhưng xe bị chạm phải thành cầu. Chúng tôi đi trên đường phố Tôn-xtôi lại bật đèn lên một tí. Đội tuần tra hỏi: "Có giấy thông hành quân sự không?" chúng tôi trả lời "Có". xe chúng tôi có giấy đó thật nhưng tôi lại không có giấy thông hành đi đêm mà bây giờ đã hơn 10 giờ rồi bây giờ chuyện đó rất nghiêm ngặt.
Chúng tôi lại đi nhưng không tài nào tìm được cổng nhà mình. Lại bật đèn. Lập tức có một bác cảnh sát quát lên: "bật đèn lần nữa là tôi bắn ngay đấy!"
Đó không phải là chuyện đùa.
Chúng tôi về đến nhà thì gần 1 giờ sáng. Bác lái xe thật vất vả. Bác nói: "chiếc áo sơ mi của tôi ướt đẫm mồ hôi rồi, thật hết sức khổ".
Đêm hôm đó căng thẳng và đầy lo âu. Xe cộ cũng đỗ dồn lại hỗn độn trong Thành phố. Hôm nay có tin chẳng lành: Quân ta đã rút khỏi Trec-nhi-gôp.
Đạn pháo rót vào thành phố. Đêm qua có 3 quả rơi xuống phố Ve-rây-xcai-a, cạnh con sông đào Áp-cốt-nưi. Cái này còn tệ hơn là bom. Chẳng có báo trước, chẳng có báo động. Cái chết hoặc thương tích đến ngay.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn nthach cho bài viết trên:
sad angel (23-09-2010), Siren (21-09-2010), tieuboingoan (02-11-2010)