Ngày 10 tháng chín 1941
Kho Ba-đa-ep-xki bị cháy là cái kho trung ương của Lê-nin-grát "trung tâm lương thực" của thành phố. Đám khói hung hãn kia béo ngậy, kết tầng và đặc sệt là di đường, bột và bơ bị cháy bốc lên.
Chúng tôi đã ngủ ở trường Đại học hai đêm. Đêm hôm kia còn ấm áp, một đêm trăng sáng quá đến nỗi từ trên máy bay địch nhìn xuống cả thành phố có lẽ rõ như trong lòng bàn tay.
Những cô hộ lý mặc áo trắng bị cấm không được chạy đi chạy lại ngoài sân. Những ngôi nhà của bệnh viện cũng màu trắng y như chúng cũng khoác áo choàng. Nhưng không thể lấy khăn đen mà chùm lên chúng được. Trong ánh trăng vằng vặc ấy, đạn pháo cao xạ bắn lên hình như không thấy sáng nữa. Đèn pha cũng không còn tác dụng gì. Lũ gioong-ke của địch đến từng đàn. Chúng bay đi im ắng một lúc rồi lại đến.
Hôm qua chồng tôi muốn xem lại bệnh nhân đưa xuống hầm ra sao. Tôi cũng đi theo anh ấy. Chúng tôi vừa ở phòng hộ sinh đi ra thì bỗng có tiếng bom rít. Thật hú vía. Chúng tôi chạy. Nhưng chưa kịp đến cổng tòa nhà chính thì bom đã nổ. Tôi vội ngồi thụp xuống chờ sức nổ của tiếng bom. Song không thấy gì, hay là nó đi về một hướng khác.
Sau đó có người báo cho chúng tôi ở bên tham mưu là có một quả bom rơi xuống cạnh vườn bách thú. Hình như một con voi cái bị chết. Đêm hôm sau lại có bom và vào ngay chỗ cũ. Thì ra bọn Hít-le nhằm vào nhà máy hóa chất, nhưng lại toàn ném xuống vườn bách thú người ta bảo mấy con khỉ bị tan xác và một con chồn đen mất trí chạy ra phố.
Những con chó dùng để thí nghiệm ở trường vào lúc máy bay oanh tạc gào ầm lên đến không chịu nổi. Những con vật khốn khổ, chúng nó mang những cổ họng ghép theo kiểu Páp-lốp. Không có bom đạn chúng cũng đã khổ lắm rồi!
|