Ðề tài: Nhật ký Leningrad
View Single Post
  #12  
Cũ 20-09-2010, 11:38
nthach nthach is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,631
Cảm ơn: 1,404
Được cảm ơn 4,719 lần trong 1,656 bài đăng
Default

Ngày 9 tháng chín 1941

Gia đình một người Bôn-xe-vích già. Chồng làm dự thẩm - Vợ cơ quan, con gái là y sĩ. Chiến tranh. Bố lên đường đi mặt trận Ca-rên-li. Mẹ làm thư ký đánh máy ở ban tham mưu. Con gái vào làm dân quân. Tất cả đều ra mặt trận.
Hôm qua Lê-nin-grát bị đánh phá dữ dội lần đầu tiên. Ban ngày, như thường lệ có mấy đợt báo động, nhưng chúng tôi vẫn quyết định đến nhà hát ca kịch xem vở "con dơi". Cùng đi với chúng tôi có Ni-cô-lai I-va-nô-vích Ô-de-rét-xki và vợ là A-lê-na và cả Phê-đi-a nữa.
Đối với tôi Phê- đi - a lúc nào cũng vẫn là Phê-đi-a dù ông ta đã hơn 50 tuổi và mang danh hiệu cố vấn tư pháp của Hội đồng nhân dân. Ông không tản cư mà ở lại thành phố. Căn phòng ấm cúng, những chiếc thảm, sách vở đã giữ ông ta ở lại.
Ni-cô-lai I-va nô-Vích là hiệu phó trường Đại học Y khoa, bác sĩ khoa thần kinh, một người thông minh và hay chuyện.
Đến giờ nghỉ giữa màn một và màn hai lại có báo động. Người quản lý nhà hát đến phòng nghỉ của khán giả nói với giọng rành rọt chắc nịch như lúc ông ta báo cáo trước người xem về sự thay vai một diễn viên bị ốm.: " Đề nghị quý vị đứng nép vào tường cho, Bởi vì ở đây ( ông ta lấy tay chỉ lên vòm nhà bị mất một mảng lớn) không có trần".
Theo lời ông ta chúng tôi đứng nép vào tường đến bốn mươi phút. Xa xa có tiếng súng cao xạ . Còi báo yên. Vở kịch lại tiếp tục, nhưng với một nhịp điệu nhanh hơn, bỏ đi mấy điệu hát thứ yếu và song tấu.
Khi chúng tôi ra khỏi nhà hát trời vẫn chưa tối hắn. Ánh sáng mầu xanh của buổi chiều tà pha lẫn ánh sáng màu đỏ nhạt. Ánh lửa đỏ chiếu trên quảng trường chúng tôi không hiểu là có chuyện gì. Bỗng đồng chí lái xe Cô vrốp đưa tay ra hiệu cho chúng tôi. Nhưng chúng tôi có gọi anh ấy đánh xe đến đâu. Cô-vrốp nói: " Tôi quyết định đánh xe đi đón các đồng chí. Tốt hơn là phải về nhà ngay".
Trong ánh pháo sáng, nét mặt anh sao mà xanh sao và lo lắng thế. Khi xe chúng tôi chạy qua quảng trường. Bỗng nhiên chúng tôi nhìn thấy từng đám khói đen ở phía trước, dưới đám khói là đống lửa, khói và lửa bốc mạnh lên trời loang rộng ra, kết thành từng cụm, từng luồn, khủng khiếp. Cô-vrốp quay lại nói giọng khàn : "Bọn Đức ném bom cháy mất kho lương thực rồi!".
Trong lúc xe chạy thì có một đợt báo động. Về nhà chúng tôi đứng trên Ban-công hồi lâu, nhìn mãi cái kho đang cháy. 11 giờ đêm chúng tôi mới đi ngủ. Nhưng đến 2 giờ sáng (lần đầu tiên ở Lê-nin-grát) mọi người lại phải xuống hầm trú ẩn. Tiếng máy bon Đức rít ngay trên đầu chúng tôi một cách dữ dội. Tiếng súng cao xã nổ liên hồi. Thỉnh thoảng có tiếng gầm rú mà chúng tôi đã từng nghe ở Mát-xcơ-va.
Hầm trú ẩn rất dài, cạnh tường là những chiếc ghế dài: Trên tường có một cái giá để chiếc loa phóng thanh. Bên cạnh là một tủ thuốc. Một số phụ nữ và trẻ em ngồi trên nghế đang ngủ gà ngủ gật. Những câu chuyện nói khẽ, thầm thì bên cạnh cửa nơi trực ban phòng không.
Bỗng có một em bé, một em bé trai cất bước chân bụ bẫm đi qua giữa dãy ghế dài. Mọi người im lặng nhìn nó. Nó nhấc một chiếc ghế con đặt cái giá có loa phóng thanh bên cạnh tường, trèo lên ghế - Một mình nó làm lấy - Nhấc cái loa phóng thanh lên áp sát tai vào rồi chăm chú lắng nghe xem trong đó có câu nói rất chờ mong " máy bay địch đã bay xa" không.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn nthach cho bài viết trên:
HuongSon9 (21-10-2013), sad angel (23-09-2010), Siren (21-09-2010), tieuboingoan (02-11-2010)