Ngày 8 tháng chín 1941
Một mùa thu kỳ lạ, hiếm có. Trời không mưa. Trong cái khô dáo và ấm áp êm ả, cây cối vàng dần đi nhưng không rụng lá. Lá vẫn treo trên cành với màu đỏ, màu hổ phách, màu vàng da cam.
Chồng tôi ở trường Đại học suốt ngày. Chỉ có mỗi mình tôi ở mấy gian phòng quá sáng sủa ở trên tầng cao. Khi báo động tôi ra đứng ngoài ban công. Cả dãy phố Pê - xốt - xnai - a yên tĩnh này lúc ấy sẽ là một khối phố không người. Chỉ có những người trực ban phòng không, đầu đội mũ sắt đứng dưới các cổng ra vào nhìn lên bầu trời. Cũng có khi bất chợt một học sinh trường chuyên nghiệp chạy qua. Khu nhà tập thể của họ là một trong những tòa nhà ở trong khu vực bách thảo.
Một chị bán vẽ xe điện nói về họ rất hay: "Họ cứ như là những chủ nhân, đứng cả lên bậc, chen chúc nhau trong toa, nhưng tôi cũng chả cần động đến họ. Chẳng bao lâu nữa họ cũng sẽ ra mặt trận đào chiến hào thôi".
Trong một căn hầm phòng thủ có sinh viên trường Đại học Y khoa làm việc: Một chiến sĩ lái máy bay của ta bị thương nhảy dù ngay xuống đấy. Cuộc chiến đấu đến sát một bên rồi.
|